Truyện sex Mỗi con người chỉ có một lần sống trên đời, đừng để một lần đó của mình là chuỗibi kịch. Nếu chị biết giải thoát bản thân và các con khỏi nỗi đọa đầy đó, chị sẽ tìm được hạnh phúc. Đừng để những kẻ xấu xa kia cười nhạo và coi thường mình mãi, chị nhé. (Hoang Tuyet Nhung)
From: hoang tuyetnhung
Posted At: Wed 11/29/2006 8:04 AM
Posted To: Vne-TamSu
Subject: Hãy vuot qua chinh minh
Chị Hằng thân,
Tôi cũng là một người phụ nữ như chị và cũng có một đứa con trai hai tuổi. Tôi ít khi đọc mục tâm sự và cũng chưa bao giờ gửi lời chia sẻ như thế này, nhưng quả thật khi đọc nỗi lòng của chị, tôi không thể chịu nổi và cảm thấy vô cùng bức xúc cho hoàn cảnh của chị.
Chị Hằng ơi, chúng ta bây giờ đang sống trong thế kỷ 21 rồi mà, phụ nữ có thể sống độc lập mà không nhất thiết phải dựa vào đàn ông. Chị cũng có công ăn việc làm riêng, sao chị không quên hẳn người chồng tệ bạc ấy đi mà hãy quan tâm vào cuộc đời chị và các con chị?
Tôi có một chị người quen, chồng chị ấy cũng chẳng khác chồng chị là mấy, chị ấy vốn là người phụ nữ rất yếu mềm, thế nhưng cuối cùng đã dứt khoát ly dị với anh ta. Và chị biết không, chị ấy khỏe lên từ ngày ấy, hạnh phúc và yêu đời hơn từ ngày ấy. Các con chị ấy cũng vậy, chúng không thể sống với một người cha tệ bạc với mẹ con chúng được, thà cha chúng không ở cùng thì chúng hạnh phúc hơn.Phim sex mobile
Tôi thấy chị đã làm nhiều cách, nhưng vô phương cứu chữa rồi. Chồng chị không phải thay đổi vì gặp cô gái kia đâu, đó là bản chất của anh ta, chỉ có hoàn cảnh mới thực sự làm bộc lộ bản chất ấy thôi. Hãy can đảm lên chị ạ, chị hãy nhìn vào hai con trai bé nhỏ mà xem, nếu chị sớm dứt khoát cho chúng tách khỏi người cha tệ bạc từ bé, chúng sẽ đỡ tổn thương hơn khi lớn lên. Nếu chị cứ bắt chúng phải sống trong một gia đình mà cha mẹ không thương yêu nhau, cha không có sự quan tâm thì chúng càng đau khổ hơn, và hơn ai hết, người chịu đau khổ mãi sẽ là chị.
Hãy nghĩ đến bản thân mình và các con, hãy quyết tâm rời khỏi anh ta và tìm cho mình một cuộc sống mới. Tôi tin chị sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua, chị có thể chịu đựng được nỗi đau đó thì sẽ có thể vượt qua nó. Mỗi con người chỉ có một lần sống trên đời, đừng để một lần đó của mình là một chuỗi bi kịch, hạnh phúc hay không là chính mình tạo ra. Nếu chị biết giải thoát bản thân mình và các con khỏi nỗi đọa đầy đó, chị sẽ tìm được hạnh phúc. Đừng để những kẻ xấu xa kia cười nhạo và coi thường mình mãi, chị nhé.Phim hd
Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013
Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013
Thân tàn ma dại vì bỏ vợ con theo bồ
Truyện sex Ngày xưa anh cao to đẹp trai, ăn mặc bảnh bao, giầy bóng lộn, giờ chân đi dép lê, xe máy cà tàng, quần áo bẩn thỉu. Anh về nhìn thấy vợ con đàng hoàng nên ngượng không dám nhìn.
Tôi là người phụ nữ bình thường, sinh ra trong một gia đình bố mẹ làm công chức về hưu, tôi là chị cả nên từ nhỏ phải vất vả rồi vừa đi học vừa bươn chải để kiếm tiền lo cho gia đình. Từ nhỏ tôi rất ghét những người ăn chơi, trăng hoa, ghét sự dối trá, lươn lẹo, tính tôi rất thẳng thắn, thật thà, mọi người nhận xét như thế. Chính vì sự ghét đó mà ông trời đã đùa với số phận tôi, ban cho hai người chồng có tất cả tính tôi ghét. Tôi cũng phải cảm ơn ông trời đã ban cho mình thần kinh bằng thép và trái tim bằng sắt để còn tồn tại được cho tới ngày hôm nay.
Tôi luôn lo lắng cho người khác mà không bao giờ biết nghĩ đến bản thân. Năm tôi 27 tuổi, kết hôn người chồng đầu hơn 8 tuổi, nếu anh không phải nghiện ma tuý có lẽ tôi sẽ là người hạnh phúc nhất trên đời. Anh yêu chiều tôi, sống với anh tôi lúc nào cũng như viên ngọc báu, nâng niu tôi từng ly từng tý. Chúng tôi hợp nhau về mọi mặt, có với nhau một bé gái, anh nghiện nên tôi quyết định bỏ từ lúc con được 6 tháng.
Thời gian đó tôi suy sụp vô cùng, lúc nào cũng nghĩ đến cái chết nhưng đứa con gái đã làm tôi thức tỉnh. Tôi sống thu mình, không nói chuyện, chơi với ai cả, chỉ biết sáng đi bán hàng trưa về với con, chiều đi bán hàng tối lại về với con. Tôi sống lặng lẽ thế cho đến khi con gần 6 tuổi mới kết hôn lần thứ 2.
Anh làm nghề lái xe, hơn tôi 5 tuổi, trong đầu tôi chỉ cần lấy được chồng tốt chứ không cần xấu đẹp, giàu nghèo. Anh có một đời vợ và đứa con trai ở với mẹ. Tôi đồng ý lấy vì thấy anh quan tâm và tốt với con gái mình. Bố anh mất sớm, chỉ còn mẹ, nhà anh có 3 anh em, anh là trai trưởng, dưới có một em trai bị nghiện đi tù và một đứa em gái không bình thường, sinh được đứa con trai giống mẹ, không được minh mẫn.
Lấy anh tôi không ở nhà chồng mà ở quê mình, hai nhà cách 7-8 cây số. Tôi thương mẹ anh hơn mẹ tôi vì thấy bà quá khổ. Bố chồng mất sớm, con cái bà như thế, kinh tế quá nghèo. Lần nào về tôi cũng mua thức ăn cho bà, thỉnh thoảng lại biếu bà tiền. Có lúc không có tiền tôi phải đi vay để mua thức ăn mang về cho bà hay biếu bà. Vậy mà trước mặt tôi bà khen hết lời, nhưng sau lưng sẵn sàng đặt điều, nói xấu tôi đủ điều.
Tải phim sex Rồi tôi biết được từ ngày lấy tôi, chưa hôm nào anh không có gái, luôn có 2-3 người. Tôi chán vô cùng, từ đấy sống với chồng có mồm như câm, có tai như điếc, có mắt như mù cho đến khi sinh được bé trai. Con quấy khóc nhiều như thế anh cũng không giúp được gì, phó mặc tất cả cho vợ, ngày nghỉ anh cũng không về nhà, lấy cớ đi suốt. Tôi cảm giác như anh sợ về nhà vì con khóc nhiều quá làm anh mất ngủ.
Tôi biết chồng đi ở với gái nhưng vẫn câm lặng như thế cho yên cửa yên nhà, mỗi tháng anh đưa cho tôi từ 500 đến 1 triệu đồng lo mọi thứ trong gia đình, từ tiền thuê nhà cho đến lo cho con lớn, con bé. Tôi không thể chịu đựng được nữa và đã nói với mẹ chồng xem khuyên bảo anh, nhưng bà bảo đàn ông có quyền 5 thê 7 thiếp, mình đàn bà phải biết giữ chồng. Tôi quá thất vọng với mẹ chồng.
Con được gần một tuổi, tôi nói thẳng thắn với anh về chuyện anh gái gú, bỏ bê mẹ con tôi và yêu cầu anh phải có trách nhiệm với gia đình. Anh khùng lên vác balô đi ở hẳn luôn với gái, từ đấy không quan tâm đến mẹ con tôi nữa. Gần một tháng sau tôi biết anh đang ở với người phụ nữ hơn 14 tuổi, chồng chết, có cháu nội cháu ngoại. Anh mấy lần đưa chị ta về nhà mẹ đẻ ăn ở đấy.
Chị ta mua cái này cái nọ cho mẹ chồng nên bà cho chị ta ăn nằm với chồng tôi, giấu tôi. Bà còn nói giờ đứa nào lo được cuộc sống cho nhà bà thì bà nhận làm con dâu, bà nhận luôn bồ của chồng tôi là con dâu, tự hào với hàng xóm có con dâu giàu, lo cho đầy đủ. Từ đấy chồng tôi đưa chị ta về nhà như con dâu trong nhà, anh cũng không một lời hỏi thăm con hay lo cho con.
Từ ngày chồng bỏ mẹ con tôi đi ở hẳn với chị ta, mẹ chồng cũng không hỏi han gì đến cháu nội nữa, đến giờ 6 năm rồi. Hơn một năm trời con nằm viện chồng cũng không hỏi một câu xem con sống hay chết, không nghĩ vì sao anh lại tàn nhẫn đến mức đó.
Tôi có 2 đứa con ai nhìn thấy cũng phải khen, các cháu rất ngoan, học giỏi. Tôi không hiểu chị kia có bỏ bùa mê thuốc lú anh không mà sống như địa ngục, không được phút nào tự do. Chị ta quản chồng tôi từng giờ từng phút, mua ôtô cho anh lái xe Bắc Nam rồi đi theo để quản lý, kể cả điện thoại cũng bị theo dõi. Tiền nong chồng tôi tiêu một nghìn cũng phải ngửa tay xin, cuộc sống hai người suốt ngày cãi vã.
Anh quá ân hận vì đã bỏ mẹ con tôi để đi ở với gái già nhưng không còn lối quay về nữa, phải chấp nhận. Từ ngày có được anh, chị ta không về nhà mẹ chồng tôi nữa, có khi 2-3 tháng mới cho anh về thăm bà một lần. Cách đây khoảng 5 tháng, anh có về thăm con một tý nhưng không có nghìn nào cho con. Nhìn anh gầy và tàn tạ, già đi rất nhiều.
Phim hd Ngày xưa anh cao to đẹp trai, ăn mặc lúc nào cũng bảnh bao, giầy bóng lộn, giờ chân đi dép lê, xe máy cà tàng, quần áo bẩn thỉu. Anh về nhìn thấy mẹ con tôi đàng hoàng nên ngượng không dám nhìn tôi, không dám xưng bố với con trai. Anh biết mình đã làm những việc quá thất đức nên sợ đối mặt với tôi và con.
Tôi là người phụ nữ bình thường, sinh ra trong một gia đình bố mẹ làm công chức về hưu, tôi là chị cả nên từ nhỏ phải vất vả rồi vừa đi học vừa bươn chải để kiếm tiền lo cho gia đình. Từ nhỏ tôi rất ghét những người ăn chơi, trăng hoa, ghét sự dối trá, lươn lẹo, tính tôi rất thẳng thắn, thật thà, mọi người nhận xét như thế. Chính vì sự ghét đó mà ông trời đã đùa với số phận tôi, ban cho hai người chồng có tất cả tính tôi ghét. Tôi cũng phải cảm ơn ông trời đã ban cho mình thần kinh bằng thép và trái tim bằng sắt để còn tồn tại được cho tới ngày hôm nay.
Tôi luôn lo lắng cho người khác mà không bao giờ biết nghĩ đến bản thân. Năm tôi 27 tuổi, kết hôn người chồng đầu hơn 8 tuổi, nếu anh không phải nghiện ma tuý có lẽ tôi sẽ là người hạnh phúc nhất trên đời. Anh yêu chiều tôi, sống với anh tôi lúc nào cũng như viên ngọc báu, nâng niu tôi từng ly từng tý. Chúng tôi hợp nhau về mọi mặt, có với nhau một bé gái, anh nghiện nên tôi quyết định bỏ từ lúc con được 6 tháng.
Thời gian đó tôi suy sụp vô cùng, lúc nào cũng nghĩ đến cái chết nhưng đứa con gái đã làm tôi thức tỉnh. Tôi sống thu mình, không nói chuyện, chơi với ai cả, chỉ biết sáng đi bán hàng trưa về với con, chiều đi bán hàng tối lại về với con. Tôi sống lặng lẽ thế cho đến khi con gần 6 tuổi mới kết hôn lần thứ 2.
Anh làm nghề lái xe, hơn tôi 5 tuổi, trong đầu tôi chỉ cần lấy được chồng tốt chứ không cần xấu đẹp, giàu nghèo. Anh có một đời vợ và đứa con trai ở với mẹ. Tôi đồng ý lấy vì thấy anh quan tâm và tốt với con gái mình. Bố anh mất sớm, chỉ còn mẹ, nhà anh có 3 anh em, anh là trai trưởng, dưới có một em trai bị nghiện đi tù và một đứa em gái không bình thường, sinh được đứa con trai giống mẹ, không được minh mẫn.
Lấy anh tôi không ở nhà chồng mà ở quê mình, hai nhà cách 7-8 cây số. Tôi thương mẹ anh hơn mẹ tôi vì thấy bà quá khổ. Bố chồng mất sớm, con cái bà như thế, kinh tế quá nghèo. Lần nào về tôi cũng mua thức ăn cho bà, thỉnh thoảng lại biếu bà tiền. Có lúc không có tiền tôi phải đi vay để mua thức ăn mang về cho bà hay biếu bà. Vậy mà trước mặt tôi bà khen hết lời, nhưng sau lưng sẵn sàng đặt điều, nói xấu tôi đủ điều.
Tải phim sex Rồi tôi biết được từ ngày lấy tôi, chưa hôm nào anh không có gái, luôn có 2-3 người. Tôi chán vô cùng, từ đấy sống với chồng có mồm như câm, có tai như điếc, có mắt như mù cho đến khi sinh được bé trai. Con quấy khóc nhiều như thế anh cũng không giúp được gì, phó mặc tất cả cho vợ, ngày nghỉ anh cũng không về nhà, lấy cớ đi suốt. Tôi cảm giác như anh sợ về nhà vì con khóc nhiều quá làm anh mất ngủ.
Tôi biết chồng đi ở với gái nhưng vẫn câm lặng như thế cho yên cửa yên nhà, mỗi tháng anh đưa cho tôi từ 500 đến 1 triệu đồng lo mọi thứ trong gia đình, từ tiền thuê nhà cho đến lo cho con lớn, con bé. Tôi không thể chịu đựng được nữa và đã nói với mẹ chồng xem khuyên bảo anh, nhưng bà bảo đàn ông có quyền 5 thê 7 thiếp, mình đàn bà phải biết giữ chồng. Tôi quá thất vọng với mẹ chồng.
Con được gần một tuổi, tôi nói thẳng thắn với anh về chuyện anh gái gú, bỏ bê mẹ con tôi và yêu cầu anh phải có trách nhiệm với gia đình. Anh khùng lên vác balô đi ở hẳn luôn với gái, từ đấy không quan tâm đến mẹ con tôi nữa. Gần một tháng sau tôi biết anh đang ở với người phụ nữ hơn 14 tuổi, chồng chết, có cháu nội cháu ngoại. Anh mấy lần đưa chị ta về nhà mẹ đẻ ăn ở đấy.
Chị ta mua cái này cái nọ cho mẹ chồng nên bà cho chị ta ăn nằm với chồng tôi, giấu tôi. Bà còn nói giờ đứa nào lo được cuộc sống cho nhà bà thì bà nhận làm con dâu, bà nhận luôn bồ của chồng tôi là con dâu, tự hào với hàng xóm có con dâu giàu, lo cho đầy đủ. Từ đấy chồng tôi đưa chị ta về nhà như con dâu trong nhà, anh cũng không một lời hỏi thăm con hay lo cho con.
Từ ngày chồng bỏ mẹ con tôi đi ở hẳn với chị ta, mẹ chồng cũng không hỏi han gì đến cháu nội nữa, đến giờ 6 năm rồi. Hơn một năm trời con nằm viện chồng cũng không hỏi một câu xem con sống hay chết, không nghĩ vì sao anh lại tàn nhẫn đến mức đó.
Tôi có 2 đứa con ai nhìn thấy cũng phải khen, các cháu rất ngoan, học giỏi. Tôi không hiểu chị kia có bỏ bùa mê thuốc lú anh không mà sống như địa ngục, không được phút nào tự do. Chị ta quản chồng tôi từng giờ từng phút, mua ôtô cho anh lái xe Bắc Nam rồi đi theo để quản lý, kể cả điện thoại cũng bị theo dõi. Tiền nong chồng tôi tiêu một nghìn cũng phải ngửa tay xin, cuộc sống hai người suốt ngày cãi vã.
Anh quá ân hận vì đã bỏ mẹ con tôi để đi ở với gái già nhưng không còn lối quay về nữa, phải chấp nhận. Từ ngày có được anh, chị ta không về nhà mẹ chồng tôi nữa, có khi 2-3 tháng mới cho anh về thăm bà một lần. Cách đây khoảng 5 tháng, anh có về thăm con một tý nhưng không có nghìn nào cho con. Nhìn anh gầy và tàn tạ, già đi rất nhiều.
Phim hd Ngày xưa anh cao to đẹp trai, ăn mặc lúc nào cũng bảnh bao, giầy bóng lộn, giờ chân đi dép lê, xe máy cà tàng, quần áo bẩn thỉu. Anh về nhìn thấy mẹ con tôi đàng hoàng nên ngượng không dám nhìn tôi, không dám xưng bố với con trai. Anh biết mình đã làm những việc quá thất đức nên sợ đối mặt với tôi và con.
Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013
Ngã gục khi con bị ung thư, chồng bồ bịch
Phim sex Cô bồ ngang nhiên nhắn tin đề nghị để chị ta chăm sóc chồng tôi. Chị ta tự hào vì giỏi giang xinh đẹp nên được chồng tôi yêu và cung phụng hết mực. Còn tôi chỉ là đồ ngu si dốt nát, ếch ngồi đáy giếng.
Đây là lần đầu tiên tôi viết cho mục Tâm sự với mong muốn tha thiết được chia sẻ vì tôi thật sự không còn khả năng chịu đựng nữa. Tôi 50 tuổi, ở tuổi tôi các bạn đồng trang lứa có người đã được làm bà nội, bà ngoại. Còn tôi, cách đây một năm, con gái của tôi bị bệnh ung thư xương. Hiện nay cháu đã phẫu thuật và trị liệu hóa chất.
Tôi hàng ngày chăm sóc cháu ở nhà và cầu trời khấn phật cho cháu bình phục. Nguyên việc chăm sóc và lo lắng cho con đã lấy hết toàn bộ tâm trí của tôi. Tôi đã cố gắng làm tất cả chỉ mong con gái được khỏe mạnh và không có bất kỳ một cú sốc nào cả. Cháu cũng rất dũng cảm đối mặt với bệnh tật. Cho đến giờ này chúng tôi đã có những tia hy vọng.
Vậy mà, mọi chuyện lại bắt đầu từ người chồng của tôi, người đàn ông mà tôi yêu thương hết lòng, anh là niềm tự hào, tin tưởng của mẹ con tôi. Anh là công chức nhà nước cũng có chút địa vị, anh ân cần, tinh tế, năng động chăm lo cho gia đình và cũng là người có tiếng nói ở cơ quan. Tôi và các con hoàn toàn tin tưởng vào khả năng chèo lái của anh.
Trước đây tôi cũng đang làm nhà nước thì anh có đề nghị tôi nghỉ việc ở nhà để chăm sóc con cái để mình anh phấn đấu, tôi nhận thấy điều đó cũng hợp lý. Tôi xin nghỉ việc ở cơ quan và bắt đầu làm thêm ở ngoài. May mắn công việc có thành quả kinh tế, gia đình có của ăn của để. Tôi đã lo được cho con trai đi du học nước ngoài từ thời mà việc đi du học con rất khó khăn và tốn kém. Tôi cũng lo chu toàn việc đối nội đối ngoại, việc nhà cửa để anh toàn tâm toàn ý công tác.
Công việc của anh khá đặc thù nên anh đi tối ngày, không có giờ giấc. Tôi vẫn hoàn toàn tin tưởng ở chồng cho đến một ngày tôi nhận được tin nhắn của một số điện thoại lạ nói rằng “tôi phải biết giữ chồng, đừng để anh đi ngang nhiên bồ bịch ở ngoài”. Truyện sex Tôi có nói với anh thì anh giải thích đấy là việc người ta ghen ghét thôi.
Thực ra với cảm nhận của phụ nữ tôi biết anh có hoa lá bên ngoài với một số người, nhưng tôi cho qua vì về nhà anh vẫn đối xử trọn vẹn với gia đình. Và anh cũng biết phân biệt được đâu là chỗ để chơi bời qua đường đâu là nơi đi về của anh. Anh là người hấp dẫn nên việc này nọ không tránh khỏi, tôi đã cố gắng yêu thương để anh hiểu.
Nhưng lần này thì hình như anh không thể kiểm soát được tình hình nữa. Bồ của anh đã ngang nhiên nhắn tin cho tôi và đề nghị “nếu tôi không chăm sóc được anh, tôi không đủ xinh đẹp và tinh tế để yêu chiều anh thì hãy để cho chị ta làm điều đó”. Và chị ta cũng nhắn cho tôi rằng “chồng tôi cũng yêu thương chị ta hết lòng và anh sẽ bỏ lại tất cả để lấy chị ta”. Chị ta tự hào vì giỏi giang xinh đẹp nên được chồng tôi yêu và cung phụng hết mực. Còn tôi chỉ là đồ ngu si dốt nát, ếch ngồi đáy giếng, không theo kịp thời đại, đến email cũng không biết dùng.
Tôi không làm um lên, vẫn âm thầm chiu đựng vì sợ con gái sốc, tôi không thể để cháu bị ảnh hưởng. Tôi hiểu nếu con biết chuyện thì không khác gì giết con, vì cháu thần tượng bố lắm. Tôi âm thầm tìm hiểu thì người nhắn tin đó cho tôi không phải ai xa lạ mà là một người quen của gia đình. Hai gia đình còn định kết thông gia, chồng chị ta làm cùng ngành với chồng tôi, làm sếp khá lớn nhưng không phải sếp trực tiếp của chồng tôi.
Vì làm sếp lớn nên kinh tế gia đình chị ta không phải lo nghĩ gì, chị ta có rất nhiều quyền lực nên khi chồng tôi mắc vào chị ta, chị ta đã hoàn toàn điểu kiển và kiểm soát chồng tôi, coi chồng tôi ngang nhiên là của mình. Và còn tự hào vì chị ta đã cắt được những vệ tinh tẹp nhẹp quanh chồng tôi. Nên tôi phải cảm ơn và chia chồng với chị ta mới đúng. Tôi thật sự nghê sợ con người này. Và tôi cũng hiểu chồng bây giờ trong tình thế tiến thoái lương nan.
Gần đây tôi có biết chồng chị ta bị cắt chức, không bị đuổi khỏi ngành và vẫn giữ được quân hàm, vì lợi dụng chức quyền làm nhiều điều phạm pháp trong đó có việc đứng ra vay ngân hàng cho chị ta buôn bán bất động sản và thua lỗ. Theo tôi biết chị ta cũng muốn lôi kéo chồng tôi và rất nhiều người đàn ông khác tham gia nữa. Chồng tôi chỉ là con cờ trong tay chị ta mà thôi. Tôi phải làm gì để cứu con gái, chồng tôi và gia đình tôi. Xin hãy giúp tôi. Chân thành cảm ơn. Tải phim sex
Đây là lần đầu tiên tôi viết cho mục Tâm sự với mong muốn tha thiết được chia sẻ vì tôi thật sự không còn khả năng chịu đựng nữa. Tôi 50 tuổi, ở tuổi tôi các bạn đồng trang lứa có người đã được làm bà nội, bà ngoại. Còn tôi, cách đây một năm, con gái của tôi bị bệnh ung thư xương. Hiện nay cháu đã phẫu thuật và trị liệu hóa chất.
Tôi hàng ngày chăm sóc cháu ở nhà và cầu trời khấn phật cho cháu bình phục. Nguyên việc chăm sóc và lo lắng cho con đã lấy hết toàn bộ tâm trí của tôi. Tôi đã cố gắng làm tất cả chỉ mong con gái được khỏe mạnh và không có bất kỳ một cú sốc nào cả. Cháu cũng rất dũng cảm đối mặt với bệnh tật. Cho đến giờ này chúng tôi đã có những tia hy vọng.
Vậy mà, mọi chuyện lại bắt đầu từ người chồng của tôi, người đàn ông mà tôi yêu thương hết lòng, anh là niềm tự hào, tin tưởng của mẹ con tôi. Anh là công chức nhà nước cũng có chút địa vị, anh ân cần, tinh tế, năng động chăm lo cho gia đình và cũng là người có tiếng nói ở cơ quan. Tôi và các con hoàn toàn tin tưởng vào khả năng chèo lái của anh.
Trước đây tôi cũng đang làm nhà nước thì anh có đề nghị tôi nghỉ việc ở nhà để chăm sóc con cái để mình anh phấn đấu, tôi nhận thấy điều đó cũng hợp lý. Tôi xin nghỉ việc ở cơ quan và bắt đầu làm thêm ở ngoài. May mắn công việc có thành quả kinh tế, gia đình có của ăn của để. Tôi đã lo được cho con trai đi du học nước ngoài từ thời mà việc đi du học con rất khó khăn và tốn kém. Tôi cũng lo chu toàn việc đối nội đối ngoại, việc nhà cửa để anh toàn tâm toàn ý công tác.
Công việc của anh khá đặc thù nên anh đi tối ngày, không có giờ giấc. Tôi vẫn hoàn toàn tin tưởng ở chồng cho đến một ngày tôi nhận được tin nhắn của một số điện thoại lạ nói rằng “tôi phải biết giữ chồng, đừng để anh đi ngang nhiên bồ bịch ở ngoài”. Truyện sex Tôi có nói với anh thì anh giải thích đấy là việc người ta ghen ghét thôi.
Thực ra với cảm nhận của phụ nữ tôi biết anh có hoa lá bên ngoài với một số người, nhưng tôi cho qua vì về nhà anh vẫn đối xử trọn vẹn với gia đình. Và anh cũng biết phân biệt được đâu là chỗ để chơi bời qua đường đâu là nơi đi về của anh. Anh là người hấp dẫn nên việc này nọ không tránh khỏi, tôi đã cố gắng yêu thương để anh hiểu.
Nhưng lần này thì hình như anh không thể kiểm soát được tình hình nữa. Bồ của anh đã ngang nhiên nhắn tin cho tôi và đề nghị “nếu tôi không chăm sóc được anh, tôi không đủ xinh đẹp và tinh tế để yêu chiều anh thì hãy để cho chị ta làm điều đó”. Và chị ta cũng nhắn cho tôi rằng “chồng tôi cũng yêu thương chị ta hết lòng và anh sẽ bỏ lại tất cả để lấy chị ta”. Chị ta tự hào vì giỏi giang xinh đẹp nên được chồng tôi yêu và cung phụng hết mực. Còn tôi chỉ là đồ ngu si dốt nát, ếch ngồi đáy giếng, không theo kịp thời đại, đến email cũng không biết dùng.
Tôi không làm um lên, vẫn âm thầm chiu đựng vì sợ con gái sốc, tôi không thể để cháu bị ảnh hưởng. Tôi hiểu nếu con biết chuyện thì không khác gì giết con, vì cháu thần tượng bố lắm. Tôi âm thầm tìm hiểu thì người nhắn tin đó cho tôi không phải ai xa lạ mà là một người quen của gia đình. Hai gia đình còn định kết thông gia, chồng chị ta làm cùng ngành với chồng tôi, làm sếp khá lớn nhưng không phải sếp trực tiếp của chồng tôi.
Vì làm sếp lớn nên kinh tế gia đình chị ta không phải lo nghĩ gì, chị ta có rất nhiều quyền lực nên khi chồng tôi mắc vào chị ta, chị ta đã hoàn toàn điểu kiển và kiểm soát chồng tôi, coi chồng tôi ngang nhiên là của mình. Và còn tự hào vì chị ta đã cắt được những vệ tinh tẹp nhẹp quanh chồng tôi. Nên tôi phải cảm ơn và chia chồng với chị ta mới đúng. Tôi thật sự nghê sợ con người này. Và tôi cũng hiểu chồng bây giờ trong tình thế tiến thoái lương nan.
Gần đây tôi có biết chồng chị ta bị cắt chức, không bị đuổi khỏi ngành và vẫn giữ được quân hàm, vì lợi dụng chức quyền làm nhiều điều phạm pháp trong đó có việc đứng ra vay ngân hàng cho chị ta buôn bán bất động sản và thua lỗ. Theo tôi biết chị ta cũng muốn lôi kéo chồng tôi và rất nhiều người đàn ông khác tham gia nữa. Chồng tôi chỉ là con cờ trong tay chị ta mà thôi. Tôi phải làm gì để cứu con gái, chồng tôi và gia đình tôi. Xin hãy giúp tôi. Chân thành cảm ơn. Tải phim sex
Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013
Cha mẹ phản đối vì tôi yêu người ly dị vợ
Truyện người lớn Tôi biết hết về quá khứ anh, về những người hiện tại quanh anh. Tôi chỉ là một trong số sự lựa chọn của anh. Tôi hiểu anh đang tìm cho mình một người vợ, còn tôi chẳng có gì ngoài tình yêu dành cho anh.
Tôi trước giờ chưa có khái niệm quen chơi bời, quen qua đường như các cô gái khác. Đối với một mối quan hệ, tôi luôn đòi hòi sự nghiêm túc và chân thành. Tôi yêu ai, sẽ vì người đó, bất chấp có quá khứ như thế nào, chỉ cần anh ấy yêu tôi chân thành là đủ.
Tôi không biết liệu tình cảm giữa chúng tôi có thể duy trì được bao lâu, nhưng bên cạnh anh tôi thấy không còn là chính mình. Tôi nhiều lần tự nhủ mình sẽ vì anh mà thay đổi, có lẽ khoảng cách gần một thế hệ khiến tôi ngày càng cảm thấy đánh mất rất nhiều. Anh khác hẳn tôi về mọi thứ, trong anh tích lũy cả 42 năm cuộc đời và kinh nghiệm sống, anh nghiêm nghị, bản lĩnh.Phim sex mobile
Tôi 25 tuổi, non nớt vào đời với thứ tình yêu sôi sục, yêu hết mình và khát khao dâng hiến. Tóc anh thưa dần, đầu anh lấm tấm bạc, tôi không vì thế mà cảm thấy xa anh, tôi yêu anh vì tất cả. Tôi biết hết về quá khứ anh, về những người hiện tại quanh anh. Tôi chỉ là một trong số sự lựa chọn của anh. Tôi hiểu anh đang tìm cho mình một người vợ, còn tôi chẳng có gì ngoài tình yêu dành cho anh.
Tôi và anh đã quan hệ với nhau, tôi đã không còn con gái trước đó nhưng chưa hề có cảm xúc với người đó như với anh. Tôi cảm nhận rõ ràng sự ham muốn chiếm hữu của bản thân và sự đồng điệu gắn kết trong tâm hồn. Tôi không phải người đam mê sex, bên anh tôi muốn gần gũi, không phải là để thỏa mãn thứ nhục dục tầm thường, mà muốn gần anh để tìm yêu thương, muốn mang lại cho anh một cảm giác. Còn anh thì sao? Anh có như tôi hay chỉ là muốn những thứ cảm giác mới lạ tôi mang lại?
Gia đình ngăn cấm tôi tới với anh vì anh đã một lần đò, vì khoảng cách chúng tôi quá lớn. Tôi cãi lời ba mẹ, yêu anh bằng mọi cách, chỉ hi vọng tình cảm tôi đã bỏ ra sẽ được đền đáp xứng đáng. Tôi yêu anh, rất yêu anh. Tôi phải làm sao? Tiếp tục yêu anh hay từ bỏ? Truyện sex
Tôi trước giờ chưa có khái niệm quen chơi bời, quen qua đường như các cô gái khác. Đối với một mối quan hệ, tôi luôn đòi hòi sự nghiêm túc và chân thành. Tôi yêu ai, sẽ vì người đó, bất chấp có quá khứ như thế nào, chỉ cần anh ấy yêu tôi chân thành là đủ.
Tôi không biết liệu tình cảm giữa chúng tôi có thể duy trì được bao lâu, nhưng bên cạnh anh tôi thấy không còn là chính mình. Tôi nhiều lần tự nhủ mình sẽ vì anh mà thay đổi, có lẽ khoảng cách gần một thế hệ khiến tôi ngày càng cảm thấy đánh mất rất nhiều. Anh khác hẳn tôi về mọi thứ, trong anh tích lũy cả 42 năm cuộc đời và kinh nghiệm sống, anh nghiêm nghị, bản lĩnh.Phim sex mobile
Tôi 25 tuổi, non nớt vào đời với thứ tình yêu sôi sục, yêu hết mình và khát khao dâng hiến. Tóc anh thưa dần, đầu anh lấm tấm bạc, tôi không vì thế mà cảm thấy xa anh, tôi yêu anh vì tất cả. Tôi biết hết về quá khứ anh, về những người hiện tại quanh anh. Tôi chỉ là một trong số sự lựa chọn của anh. Tôi hiểu anh đang tìm cho mình một người vợ, còn tôi chẳng có gì ngoài tình yêu dành cho anh.
Tôi và anh đã quan hệ với nhau, tôi đã không còn con gái trước đó nhưng chưa hề có cảm xúc với người đó như với anh. Tôi cảm nhận rõ ràng sự ham muốn chiếm hữu của bản thân và sự đồng điệu gắn kết trong tâm hồn. Tôi không phải người đam mê sex, bên anh tôi muốn gần gũi, không phải là để thỏa mãn thứ nhục dục tầm thường, mà muốn gần anh để tìm yêu thương, muốn mang lại cho anh một cảm giác. Còn anh thì sao? Anh có như tôi hay chỉ là muốn những thứ cảm giác mới lạ tôi mang lại?
Gia đình ngăn cấm tôi tới với anh vì anh đã một lần đò, vì khoảng cách chúng tôi quá lớn. Tôi cãi lời ba mẹ, yêu anh bằng mọi cách, chỉ hi vọng tình cảm tôi đã bỏ ra sẽ được đền đáp xứng đáng. Tôi yêu anh, rất yêu anh. Tôi phải làm sao? Tiếp tục yêu anh hay từ bỏ? Truyện sex
Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013
Tôi có phải đứa con bất hiếu?
Truyện loạn luân
Việc chúng tôi muốn bố ký giấy tờ cho đất có phải bất hiếu? Bố nay đòi bán, mai đòi cho người ngoài, mặt khác ông không biết chữ, hay say rượu nên chúng tôi lo nhỡ bố bị lừa.
Mấy ngày qua tâm trạng tôi thực sự mệt mỏi và căng thẳng, cảm thấy bế tắc với chuyện xảy ra trong cuộc sống của mình. Đây không phải lần đầu tiên, điều đó thường xảy ra từ khi tôi biết cảm nhận về cuộc sống xung quanh. Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, nhà có hai chị em gái. Tuổi thơ không được êm ả cho lắm bởi chỉ sinh hai con gái nên bố thường xuyên rượu chè, gặp chuyện gì bực mình về nhà chửi mắng vợ con, không ít lần còn đánh mẹ.
Hồi còn bé, mẹ đã dắt chị em tôi bỏ đi, nhưng rồi bị bố bắt lại nên cuộc sống của hai người cứ ông chẳng bà chuộc, bữa vui bữa buồn. Nhờ sự tần tảo của mẹ, sự giúp đỡ của các dì, cô bác, chị em tôi phấn đấu học hành, giờ đều là cán bộ công chức. Tôi lấy chồng gần, em gái lấy chồng xa, chị em tôi vẫn cố gắng hỗ trợ bố mẹ trong điều kiện có thể của mình. Nhà chỉ còn hai bố mẹ, nhưng tính bố vẫn không thay đổi, luôn rượu chè, cái gì không vừa ý bố chửi bới, đánh đập khi ông đã 60, mẹ 55.
Mẹ lại bỏ đi, chúng tôi khuyên thì mẹ bảo “Hơn 30 năm mẹ đã chịu đựng nhiều rồi, giờ các con trưởng thành mẹ không phải lo gì nữa nên hãy để cho mẹ sống thoải mái một chút. Mẹ không đủ sức để phục vụ bố các con”. Thế nên giờ hai chị em tôi không biết khuyên mẹ làm sao trong khi bố vẫn không bớt rượu, bớt say. Mẹ đi rồi, nhà chỉ còn có mình bố. Trước đây bố đi làm có tiền bữa bia, bữa rượu, bữa ngồi quán, năm ngoái tiết kiệm được hai chỉ vàng, còn năm nay chưa thấy được đồng nào (có tiền tích lũy bố thường gửi tôi).
Giờ hai chỉ vàng bán làm sân hết, vợ chồng tôi ở gần nên gạo và thức ăn thường mua xuống cho ông, ngày nào cũng đáo qua xem bố cần gì. Thực lòng cả tôi và em gái kinh tế còn chưa dư dả cho lắm vì vẫn trả nợ làm nhà. Em tôi chưa có nhà cửa đoàng hoàng nhưng vẫn cố gắng, các cháu ăn gì ông ăn nấy. Thế nhưng lúc nào bố cũng nói “Chúng mày không lo cho tao". Phim sex mobile
Rồi chuyện đất cát, trước đây bố nói cho chị em tôi mỗi người một suất, còn một suất bố ở có vấn đề gì thì bán. Giờ mới làm được sổ đỏ, bố không tính cho nữa, lúc thì dọa bán, lúc đòi cho người này, hiến tặng người kia. Chúng tôi thấy nản nên đề nghị nếu bố ký giấy tờ trước cho chị em tôi thì hai chị em sẽ hùn vốn chuyển nhà bếp, xây kiốt cho thuê để bố có tiền tiêu. Vậy mà bố cứ chần chừ, lờ đi rồi mắng mỏ, dọa vay tiền ăn chơi đập phá, rồi bán đất.
Chuyện xích mích bố con vẫn xảy ra, tôi không thể chịu đựng được cảnh bố vay tiền hoặc mua chịu mời người ta uống bia, uống rượu, sau đó nhắn tôi xuống trả. Vẫn biết bố của mình thì mình chịu nhưng tôi thấy mệt mỏi và bế tắc. Hàng tháng tôi chỉ có 4,2 triệu tiền lương dùng để chi mọi sinh hoạt và thức ăn cho gia đình bốn người, tiền chồng không thể lấy vì phải trả nợ hàng tháng, em gái thi thoảng mới gửi ra.
Tôi thực sự không biết phải làm gì để bố mẹ tôi về với nhau và việc chúng tôi muốn bố ký giấy tờ cho đất có phải là bất hiếu? Bố tôi nay đòi bán, mai đòi cho người khác (không phải chị em tôi), mặt khác ông lại không biết chữ, hay say rượu nên chúng tôi lo nhỡ ông bị lừa. Chị em tôi vì chỉ muốn giữ đất, nơi chị em tôi đã sinh ra, nơi mẹ tôi đã chịu khổ sở mà sống, và sau này nếu bố có bán nhất định chúng tôi sẽ mua lại. Mấy ngày không xuống, tôi thấy mệt mỏi vô cùng, xuống thì bố đuổi, làm ầm lên, lôi cả mẹ tôi ra chửi, nghĩ thấy chán. Rất mong nhận được ý kiến chỉ bảo của các bạn. Xin chân thành cảm ơn! Truyện người lớn
Việc chúng tôi muốn bố ký giấy tờ cho đất có phải bất hiếu? Bố nay đòi bán, mai đòi cho người ngoài, mặt khác ông không biết chữ, hay say rượu nên chúng tôi lo nhỡ bố bị lừa.
Mấy ngày qua tâm trạng tôi thực sự mệt mỏi và căng thẳng, cảm thấy bế tắc với chuyện xảy ra trong cuộc sống của mình. Đây không phải lần đầu tiên, điều đó thường xảy ra từ khi tôi biết cảm nhận về cuộc sống xung quanh. Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, nhà có hai chị em gái. Tuổi thơ không được êm ả cho lắm bởi chỉ sinh hai con gái nên bố thường xuyên rượu chè, gặp chuyện gì bực mình về nhà chửi mắng vợ con, không ít lần còn đánh mẹ.
Hồi còn bé, mẹ đã dắt chị em tôi bỏ đi, nhưng rồi bị bố bắt lại nên cuộc sống của hai người cứ ông chẳng bà chuộc, bữa vui bữa buồn. Nhờ sự tần tảo của mẹ, sự giúp đỡ của các dì, cô bác, chị em tôi phấn đấu học hành, giờ đều là cán bộ công chức. Tôi lấy chồng gần, em gái lấy chồng xa, chị em tôi vẫn cố gắng hỗ trợ bố mẹ trong điều kiện có thể của mình. Nhà chỉ còn hai bố mẹ, nhưng tính bố vẫn không thay đổi, luôn rượu chè, cái gì không vừa ý bố chửi bới, đánh đập khi ông đã 60, mẹ 55.
Mẹ lại bỏ đi, chúng tôi khuyên thì mẹ bảo “Hơn 30 năm mẹ đã chịu đựng nhiều rồi, giờ các con trưởng thành mẹ không phải lo gì nữa nên hãy để cho mẹ sống thoải mái một chút. Mẹ không đủ sức để phục vụ bố các con”. Thế nên giờ hai chị em tôi không biết khuyên mẹ làm sao trong khi bố vẫn không bớt rượu, bớt say. Mẹ đi rồi, nhà chỉ còn có mình bố. Trước đây bố đi làm có tiền bữa bia, bữa rượu, bữa ngồi quán, năm ngoái tiết kiệm được hai chỉ vàng, còn năm nay chưa thấy được đồng nào (có tiền tích lũy bố thường gửi tôi).
Giờ hai chỉ vàng bán làm sân hết, vợ chồng tôi ở gần nên gạo và thức ăn thường mua xuống cho ông, ngày nào cũng đáo qua xem bố cần gì. Thực lòng cả tôi và em gái kinh tế còn chưa dư dả cho lắm vì vẫn trả nợ làm nhà. Em tôi chưa có nhà cửa đoàng hoàng nhưng vẫn cố gắng, các cháu ăn gì ông ăn nấy. Thế nhưng lúc nào bố cũng nói “Chúng mày không lo cho tao". Phim sex mobile
Rồi chuyện đất cát, trước đây bố nói cho chị em tôi mỗi người một suất, còn một suất bố ở có vấn đề gì thì bán. Giờ mới làm được sổ đỏ, bố không tính cho nữa, lúc thì dọa bán, lúc đòi cho người này, hiến tặng người kia. Chúng tôi thấy nản nên đề nghị nếu bố ký giấy tờ trước cho chị em tôi thì hai chị em sẽ hùn vốn chuyển nhà bếp, xây kiốt cho thuê để bố có tiền tiêu. Vậy mà bố cứ chần chừ, lờ đi rồi mắng mỏ, dọa vay tiền ăn chơi đập phá, rồi bán đất.
Chuyện xích mích bố con vẫn xảy ra, tôi không thể chịu đựng được cảnh bố vay tiền hoặc mua chịu mời người ta uống bia, uống rượu, sau đó nhắn tôi xuống trả. Vẫn biết bố của mình thì mình chịu nhưng tôi thấy mệt mỏi và bế tắc. Hàng tháng tôi chỉ có 4,2 triệu tiền lương dùng để chi mọi sinh hoạt và thức ăn cho gia đình bốn người, tiền chồng không thể lấy vì phải trả nợ hàng tháng, em gái thi thoảng mới gửi ra.
Tôi thực sự không biết phải làm gì để bố mẹ tôi về với nhau và việc chúng tôi muốn bố ký giấy tờ cho đất có phải là bất hiếu? Bố tôi nay đòi bán, mai đòi cho người khác (không phải chị em tôi), mặt khác ông lại không biết chữ, hay say rượu nên chúng tôi lo nhỡ ông bị lừa. Chị em tôi vì chỉ muốn giữ đất, nơi chị em tôi đã sinh ra, nơi mẹ tôi đã chịu khổ sở mà sống, và sau này nếu bố có bán nhất định chúng tôi sẽ mua lại. Mấy ngày không xuống, tôi thấy mệt mỏi vô cùng, xuống thì bố đuổi, làm ầm lên, lôi cả mẹ tôi ra chửi, nghĩ thấy chán. Rất mong nhận được ý kiến chỉ bảo của các bạn. Xin chân thành cảm ơn! Truyện người lớn
Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013
Phần 1: Truyện Mở Đầu 1001 đêm X
Phần 1: Truyện Mở Đầu
Truyện Loạn Luân
Thúy là một "thiên kim tiểu thư", con nhà giàu, học giỏi. Nàng rất có nhan sắc, nhưng phải cái tội quá kiêu ngạo nên thành ra không có chàng nào dám "rớ" vào. Những người hội đủ điều kiện để lọt mắt xanh của Thúy như bác sĩ, kỹ sư, cũng như các công tử quý phái, những người học giỏi; những kẻ đẹp trai như ảnh đế vẫn không người nào chiếm được trái tim của nàng. Người giàu có thì bị chê là "xấu trai"; người có bằng cao thì bị chê là không chút "lãng mạn"; người đẹp trai học giỏi thì lại là "con nhà nghèo"! Thỉnh thoảng cũng có một vài anh bạo dạn làm quen với mục đích muốn tiến xa hơn, nhưng sau khi nhìn thấy rõ tính tình của nàng ta thì chỉ còn biết 'vắt giò lên cổ mà chạy'!
Xuân qua, xuân lại... Xuân đến, xuân đi... Nàng giờ đây đã sấp xỉ gần 30 mà vẫn "phòng không gối chiếc", trong khi bạn bè hầu hết đã "mồ yên mả đẹp" với hạnh phúc gia đình. Thúy càng nghĩ càng buồn cho thân phận. Nhiều lúc nàng ngồi khóc một mình, tự nhủ:
-"Phải chi hồi đó mình đừng kiêu ngạo quá!"
Ba má nàng lúc đó cũng hoảng hốt, chạy ngược chạy xuôi để kiếm chồng cho con gái nhưng vô hiệu, vì nghe nhắc đến tên nàng là ai cũng bị ám ảnh, mau mau "tìm nơi lánh nạn" chứ không dám nghĩ đến chuyện cưới nàng, vì không ai muốn bị khi dễ nữa. Thúy vẫn tiếp tục "chổng mông" mà gào hàng ngày, thầm trách "bề trên" sao nỡ phũ phàng không chịu ban bố cho nàng một tí... tình...
Ba má của Thúy bèn nghĩ ra một cách. Hai người liền viết một bảng "kén rể" treo ngay trước cổng nhà. Phía dưới bảng kén rể là một tờ "thông cáo" nói rõ điều lệ kén rể, nghĩa là nhà nào có con trai "hội đủ điều kiện" thì cha mẹ cứ việc đem tới nơi để hai đàng nói chuyện, bàn thảo.
Một ngày kia, gia đình ông Ba trong nghe được tin gia đình Thúy muốn "cưới chồng" cho con gái thì gọi đứa con trai là thằng Cả Ngố ra bảo:
-Cả Ngố! Mày đã đến tuổi "cập kê" rồi. Đây là lúc cần phải tìm cho mày một nơi xứng đáng để gửi gấm.
Gia đình ông Ba thuộc giới "bần cố nông", nghèo rớt mồng tơi. Ông Ba làm nghề "thợ đụng" để nuôi gia đình. "Thợ đụng" đây có nghĩa là "đụng đâu làm đó", không bao giờ chê bất cứ một việc gì. Cả Ngố vẫn thường theo cha giúp việc. Anh ta không biết chữ, nói năng thì vụng về, không biết suy nghĩ là gì cả. Chỉ vì to người tốt tướng thành ra mới được ông Ba cho đi giúp việc lặt vặt.
Chẳng qua là có người trong xóm vì đã một lần đi hỏi cô Thúy kia làm vợ cho con trai mà không xong nên đâm ra hận, muốn "chơi" gia đình giàu có kia một phen cho bõ ghét nên mới tìm đủ lời ngon ngọt dụ dỗ gia đình ông Ba, nói rằng gia đình Thúy rất "ái mộ" gia đình ông ta, muốn gả con gái cho Cả Ngố, con trai ông. Là người chất phác, ông Ba nghe nói là tin ngay, chẳng chút nghi ngờ. Ông ta thầm nghĩ nếu con trai mình được làm rể gia đình kia thì thật là "vạn phúc", không chừng gia đình ông ta sẽ được nhờ, biết đâu sẽ "giàu ba họ"...
Hôm ấy, khi nghe ông Ba bảo tìm một nơi xứng đáng để gửi gấm chàng ta, Cả Ngố không hiểu gì cả hỏi:
-Thế nào là nơi xứng đáng hả ba? Còn gửi gấm là gì?
Ông Ba lắc đầu, mắng:
-Mày thật ngu quá đi thôi! Đã 30 tuổi đầu rồi mà chẳng khôn ra một tí nào cho cha mẹ được nhờ cả. Ý tao nói là sẽ tìm cho mày một người vợ để có một gia đình vững chắc, để mày trao thân gửi phận!Game Mobile
Cả ngố lại trố mắt hỏi:
-Trao thân gửi phận là gì hả ba?
Ông Ba chỉ còn biết thở dài nói:
-Thật tao hết biết phải nói gì rồi!
Thấy ông Ba chán nản, Cả Ngố lo sợ hỏi:
-Mà ba nè! Lấy vợ có gì sướng không mà sao đàn ông ai cũng ham vậy?
Ông Ba lại một phen điên đầu vì thằng Cả Ngố. Nhưng ông chợt nghĩ ra được một kế, liền nói với Cả Ngố:
-Miễn là mày chịu nghe lời ba mà lấy vợ thì ba sẽ tìm người dạy cho mày biết cưới vợ sướng tới cỡ nào.
Cả Ngố vẫn không hiểu, nhưng gật đầu đáp:
-Nếu ba đã muốn con cưới vợ thì đời nào con dám cãi.
-Tốt!
Ông Ba vào trong nhà "đập heo", lấy ra tất cả những đồng tiền để dành được, đồng thời còn phải bán thêm một ít đồ quý trong nhà mới có được một số tiền tương đối kha khá. Ông bèn tìm đến một cái "động", tìm một ả giang hồ thương lượng:
-Tui có ít tiền tặng cô đây. Cô làm ơn dậy cho thằng con trai tui cách làm cho vợ nó sướng sau này, cũng như làm cho nó "đã" một "tăng" để nó chịu lấy vợ dùm tui. Ơn của cô tui nguyện ngàn năm "bỏ túi"... í quên, bỏ vào trong quần..., chết cha quên nữa... bỏ trong đáy lồn..., thấy con đĩ mẹ..., cứ quên hoài..., bỏ trong đáy lòng.
Con Năm, tức ả giang hồ cười híp cả mắt, vui vẻ nói:
-Được! Bác cứ đem anh ấy lại đây. Cháu bảo đảm với bác qua một khóa huấn luyện, "ảnh" sẽ trở thành người chồng lý tưởng, vợ ảnh không thích không ăn tiền.
Ông Năm mừng quá, cám ơn con Năm rối rít. Sau đó, cứ chiều chiều, ông Ba lại gửi Cả Ngố đến cô Năm học nghề. Mỗi lần ở "lớp" về nhà, Cả Ngố trông vui vẻ yêu đời hết cỡ nói. Ông Ba thấy vậy mừng thầm trong lòng. Số tiền lương làm được hàng ngày dù không được bao nhiêu, ông Ba cũng trích ra chút đỉnh để man đến tặng cho con Năm để ả vui lòng, tiếp tục "dạy" con trai mình đến nơi đến chốn. Vài tháng sau, một hôm Cả Ngố hí hửng ra khoe với ông Ba rằng:
-Ba nè! Con Năm nó nói bây giờ con đủ sức lấy vợ rồi.
Ông Ba nghe nói mừng lắm, nhưng vẫn hỏi:
-Thế nào là đủ sức lấy vợ?
Cả Ngố đáp:Truyện người lớn
-Con Năm nó bảo con có cặc bự và dài, lại đụ dai...
Ông Ba cau mặt, phất tay ngắt lời, mắng:
-Ây! Ăn nói kiểu mày thì làm sao mà có vợ được! Phải khiêm nhường, ít nói. Mày phải biết "hành động hơn lời nói" rất nhiều nghe chưa?
Cả Ngố cúi đầu lắng nghe lời dạy bảo của bậc sinh thành. Ông Ba tiếp tục "giảng luân lý" cho cậu con một hồi rồi nói:
-Ngày mai tao dẫn mày đi hỏi vợ.
Mắt Cả Ngố sáng lên:
-Ai vậy ba?
-Con Thúy, con ông Cao, là tỷ phú ở xóm mình.
Hôm sau, ông Ba lấy quần thung mới nhất của mình mặc vào. Nhờ tài ngoại giao giỏi, ông mượn được thêm một chiếc áo vét và một đôi dép cao su mới mang vào. Ông ta đứng soi gương, gật gù nói với vợ:
-Đẹp trai thật! Sang trọng thật! Má nó thấy tui "phông" không? Còn bảnh hơn hồi mới lấy má nó nhiều phải không? Coi chừng gia đình bên kia tưởng lầm là tui đi hỏi vợ cho chính tui chứ không phải hỏi vợ cho con trai.
Bà Ba bĩu môi "xì" một tiếng, nói:
-Thôi đi cha già mắc dịch! Già rồi mà hổng nên nết!
Ông Ba cười ha hả rồi chỉ huy phái đoàn lên đường. Khi đoàn người tới một ngôi biệt thực nguy nga lộng lẫy, người gác cổng mở cửa nhìn ông Ba từ đầu đến chân rồi hỏi:
-Có phải chú mày là người nhà của ông Ba, có hẹn trước với chủ tao tới đây nói chuyện dạm vợ cho con đó không?
Ông Ba nghe nói nổi trận lôi đình quát:
-Đồ cái thứ người làm gì mà ăn nói mất dạy như vậy hả? Mày có biết tao là "ông Ba" đây không? Mau vào thưa với chủ mày ra đây đón rước.
Người gác cổng mặt mày cau có nhìn ông Ba thêm một lần nữa từ đầu đến chân rồi mới chịu vào trong. Một lát sau, một người mặc còm-lê hết sức sang trọng, dẫn theo nhiều người theo sau đi ra. Ai nấy đều nhìn ông Ba như có cảm tưởng ông ta là người hành tinh mới xuống thăm địa cầu. Thay vì mời ông Ba và phái đoàn vào trong, người đàn ông mặc còm-lê ngạo nghễ cất tiếng hỏi:
-Tui là Cao, cha của Thúy. Có phải ông là ông Ba đó không?
Ông Ba chắp hai tay khúm núm:
-Dạ... dạ... tui đó..., thưa quan lớn...
Ông Cao lại nói:
-Con Thúy nhà tui nó khó tính lắm. Nó không thích ồn ào. Nó chỉ muốn gặp, xem mặt người con trai nào định hỏi nó mà thôi. Vậy con trai ông đâu, mau theo tui vào trong cho nó gặp. Sau đó, nó có bằng lòng hay không thì tụi tui sẽ cho ông biết sau.
Ông Ba liền gọi Cả Ngố ra giới thiệu:
-Dạ quan lớn! Đây là thằng Cả Ngố, con trai tui nè. Coi nó có xứng đôi vừa lứa với cô Thúy của quan lớn không?
Nhìn Cả Ngố trong lớp áo sơ-mi, với nút trên cài lỗ dưới, mặc cái quần đùi màu cứt ngựa rộng thùng thình, ông Cao bĩu môi nói:
-Cái đó thì tui không biết...
Vừa lúc đó, anh gác dang chạy ra nói lớn:
-Thưa ông, cô Thúy nói ông cho cậu con trai vào cho "cổ" gặp đặng mà "làm sớm nghỉ sớm".
Ông Cao nghe nói lại nhăn mặt. Thật tình ông ta đang định đuổi hết cả đám người này về chứ chẳng thèm tiếp bất cứ người nào. Nhưng ngặt nỗi con gái ông ta đã muốn như vậy thì khó mà trái lời nó được. Ông ta vốn cưng con gái như cưng trứng, nuông chiều từ nhỏ, không bao giờ dám trái ý.
Nghĩ vậy, ông ta "hừ" một tiếng, nhưng lại nghĩ:
-"Cũng được! Cứ để nó coi mặt cho mà vỡ mộng, mình khỏi phải mang tiếng khắt khe với con."
Nghĩ vậy, ông Cao liền đưa ngón tay giữa ngoắc Cả Ngố, miệng nói:
-Cậu mau đi theo tôi. Chỉ một mình cậu thôi.
Thế là Cả Ngố hiên ngang bước tới đi theo ông Cao, mà cậu ta tin là "ông già vợ" tương lai của mình. Cả Ngố cúi gập người, lễ phép thưa, nói với giọng nghẹt mũi:
-Con xin nghiêng cẳng..., í quên..., nghiêng mình... kính chào nhạc sĩ... í quên, nhạc rốc (Rock)... ơ... ơ... nhạc... nhạc...
Đã bực mình, ông Cao lại càng thêm cáu kỉnh, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh nói cho ra vẻ là dân "có học thức":
-Tui đâu có phải là nhạc phụ của cậu đâu. Chừng nào con gái tui ưng cậu thì lúc đó hẵng gọi vậy.
Cả Ngố lễ phép hỏi:
-Vậy thì chừng nào "tiểu thơ" chịu ưng con, thưa đậu phụ, ủa... nhạc phụ?
Ông Cao chịu hết nổi lớn tiếng quát:
-Tui đã nói tui không phải là nhạc phụ của cậu. Mong cậu ăn nói cho đàng hoàng một chút!
Cả Ngố nghe nạt thì sợ hãi nói:
-Dạ... dạ... bác đừng giận, con lúc nào cũng ăn uống đàng hoàng... ơ... ăn nói đàng hoàng mà...
Ông Cao lắc đầu như hết ý kiến. Ông thấy cách hay nhất là nên im lặng mà thôi chứ không nên nói thêm điều gì nữa cả. Hai người sắp sửa bước vào phòng thì một chị ở bước ra nói:
-Thưa ông, cô Thúy cho mời anh ấy dzô.
Ông Cao nhìn Cả Ngố nói bằng một giọng khinh khi:
-Đó! Bây giờ cậu nói sao cho vừa lòng con gái tui thì nói. Nó có chịu lấy cậu hay không là quyền của nó chứ tui hổng ép. Người ta nói "ép dầu ép mỡ, nai nỡ ép duyên". Tui hổng biết gì hết nữa à nghen.
Nói xong, ông Cao bước thẳng ra vườn lan gần đó ngắm những chậu bông, chậu kiểng đắt tiền. Cả Ngố đi theo chị người làm vào trong. Cửa mở, một nàng thiếu nữ ăn mặc hết sức sang trọng, với thân hình bốc lửa. Người đó chính là Thúy, con gái của ông Cao. Nhìn thấy Cả Ngố, nàng quay qua hỏi chị người làm:
-Chị Sáu! Chị có đem lộn người tới đây không?
Chị Sáu, tức người làm đáp:
-Hông đâu cô Hai! Đây là con trai ông Ba tên Cả Ngố.
Thúy khẽ lắc đầu nói:
-Thôi được rồi. Chị mau ra ngoài kia để tui phỏng vấn anh ta một chút.
-Dạ, cô Hai!
Chị Sáu ra ngoài rồi, Thúy nhìn Cả Ngố từ đầu đến chân, hất hàm hỏi:
-Anh có bằng cấp gì hả?
Cả Ngố ngơ ngác hỏi:
-Bằng cấp là gì hả cô?
Thúy lắc đầu nói:
-Tui hỏi anh học tới lớp mấy rồi. Anh có tới trường hông?
Cả Ngố lắc đầu:
-Dạ thưa cô, "con" chưa bao giờ được tới trường hết.
Thúy vừa bực vừa tức cười với lối xưng hô của Cả Ngố. Nàng lại hỏi tiếp:
-Vậy thì anh làm nghề gì?
Cả Ngố nhanh nhẩu đáp:
-Dạ ba con làm "thợ đụng", con đi theo phụ. Nói cho "dzăng chương" (văn chương) nghĩa là "thợ đụng phụ".
Thúy lại một phen tức cười hỏi tiếp:
-Thế nào là "thợ đụng"? Tui không hiểu gì cả!
Cả Ngố bèn cắt nghĩa:
-Dạ thưa cô, "thợ đụng" có nghĩa là đụng đâu làm đó.
Thúy lại nín cười, hỏi tiếp:
-Lương anh làm được bao nhiêu? Nhà có giàu không?
Cả Ngố tình thật nói:
-Thưa cô Hai, con làm hổng được bao nhiêu đâu. Nhà con nghèo chứ đâu có giàu.
Thúy cười nhạt rồi bỗng nghiêm nét mặt lại hỏi:
-Nghe nói anh có ý định cưới tôi về làm vợ phải không?
Cả Ngố tủm tỉm cười e lẹ nói:
-Dạ, con không dám. Ba con nói cô là người xứng đáng cho con được "trao thân gởi phận".
Thúy đứng chống nạnh hỏi:
-Vậy thì anh nói cho tui biết. Anh không bằng cấp, không có nghề nghiệp vững chắc, nhà thì nghèo. Vậy thì anh có cái gì để cho tui phải lấy anh về làm chồng?
Cả Ngố đứng gãi đầu một hồi, bỗng "à" lên một tiếng, đáp:
-Dạ, "con" có cái này nè cô Hai.
Vừa nói xong, Cả Ngố đưa hai tay tuột cái quần đùi màu cứt ngựa rộng thùng thình xuống. Thúy hoảng hồn đưa tay lên bịt mắt lại, la lớn:
-Ê! Anh làm cái gì vậy? Xí, đồ nham nhở!
Tuy mắng Cả Ngố, tuy đưa bàn tay lên che mặt, nhưng Thúy vẫn nhìn được qua kẽ hở giữa các ngón tay. Một "cục gân" to bằng cổ tay dài lòng thòng lắc qua lắc lại. Thúy bỗng cười lên thành tiếng nghe "hí hí". Rồi đột nhiên, nàng bỏ tay đang che mặt xuống bước tới gần Cả Ngố nói:
-Anh đứng im cho tui khám.
Cả Ngố nghe lời đứng im không dám cựa quậy, với quần đùi tụt xuống đầu gối. Thúy bước tới cầm "cục thịt" dài và tròn nâng lên rờ một hồi, vuốt lên vuốt xuống, vọc tới vọc lui. Thật là một "phép lạ", cục thịt đang mềm mại lòng thòng bỗng trở nên cứng ngắc ngổng lên như một cây mã trắc.
Thúy gật đầu nói:
-Được! Được! Khá lắm!
Nhìn Cả Ngố, Thúy nói:
-Anh đã đậu được bài thi thứ nhứt.
Cả Ngố nghe nói mừng rỡ, hỏi:
-Vậy là cô cho "con" được trao thân gửi phận phải không cô?
Thúy dùng ngón tay búng một cái ngay đầu cặc của Cả Ngố khiến anh ta đau quá kêu "ui da", rồi nghiêm mặt nói:
-Chưa đâu! Còn bài thi thứ hai nữa.
-Là gì cô?
Thúy chẳng nói chẳng rằng, từ từ đưa tay vào bên trong hai bên hông váy khẽ kéo xuống một cái. Tay cầm cái quần xì quăng lên ghế sa-lông dài, Thúy ngồi xuống ghế đưa tay ngoắc Cả Ngố:
-Lại đây!
Cả Ngố hỏi:
-Con kéo quần lên được chưa cô?
Thúy có vẻ khó chịu, nhằn:
-Kéo lên làm gì! Cởi mẹ nó ra cho xong!
Cả Ngố không dám trái lệnh, liền tụt mạnh xuống một cái rồi đi tới trước mặt Thúy đứng. Thúy nói như ra lệnh:
-Quỳ xuống!
Cả Ngố lại làm theo lệnh, quỳ thẳng hai gối xuống đất. Thúy bỗng vén váy lên nói:
-Bài thi thứ hai bắt đầu.
Váy của Thúy vừa vén lên, Cả Ngố trông thấy một cục lông đen dày đặc, phía giữa là cái mòng màu hồng hồng. Dưới cái mòng là một cái lỗ màu đỏ chét. Cả Ngố đưa tay khẽ vuốt chùm lông đen, miệng hỏi:
-Chắc cô không bao giờ cạo hết phải không cô?
Bỗng nhiên Thúy đưa tay đánh một cái lên tay Cả Ngố nghe cái "chát" một tiếng, lớn tiếng quát:
-Cái tay!
Cả Ngố xuýt xoa rụt tay về, không dám rờ nữa, ngơ ngác hỏi:
-Con phải làm gì đây, cô Hai?
Thúy có vẻ khó chịu về câu hỏi này. Nàng đưa ngón tay chỉ vào "bộ chỉ huy" củ mình mà ra lệnh:
-Còn làm gì nữa? Liếm! Bú!
Cả Ngố ngoan ngoãn chúc đầu vào chỗ Thúy chỉ. Một mùi khăm khắm đột nhiên bốc lên nồng nặc. Cả Ngố cảm thấy hết sức khó chịu nhưng vẫn phải lè lưỡi ra liếm vào cái khe đỏ chét. Liếm cái khe một hồi, lưỡi của Cả Ngố lại đưa lên liếm vào cáo mòng, cọ qua cọ lại. Thúy "đã" quá, rên lên:
-Liếm lẹ hơn chút nữa!
Nghe Thúy hối thúc, Cả Ngố như lính ra trận ngửi thấy mùi thuốc súng. Lưỡi của chàng ta đưa qua đưa lại, đưa lên đưa xuống, liếm theo nhịp điệu của tiếng rên người ra lệnh. Gần nửa tiếng trôi qua. Rồi từng loạt nước nhờn từ bên trong cái lỗ đỏ chét nhiễu ra. Cả Ngố nghe rờn rợn, cảm thấy ghê tởm nên lưỡng lự, ngừng lại, thôi không liếm nữa. Hai tay Thúy đặt đằng sau ót Cả Ngố ấn mạnh một cái xuống, nói:
-Liếm cho sạch, cho khô!
Cả Ngố đành phải le lưỡi ra liếm hết nước nhờn trên "lồn cô Hai" mà nuốt vào cổ chứ không dám cãi lời. Khi nếm phải vị nhơm nhớp, Cả Ngố nghĩ mà rùng mình nhưng cũng phải gắng gượng mà nuốt vào chứ không dám nhổ ra. Đến khi lồn Thúy đã ra hết nước nhờn và được lưỡi của Cả Ngố "lau sạch", nàng ta mới cảm thấy tạm thỏa mãn. Cả Ngố thở hổn hển nói:
-Lạy cô! Cho con nghỉ một chút không thì luỡi con chắc gẫy nát quá!
Thúy cười lên mấy tiếng ha hả, nói:
-Nói xạo quá đi! Cái lưỡi làm sao mà gẫy được? Bú lồn tiếp.
Cả Ngố không còn cách nào hơn phải chúc đầu mà tiếp tục bú lồn Thúy...
Vì muốn cho gia đình mình nở mày nở mặt một chút, Thúy mướn một giáo sư đặc biệt huấn luyện, dạy cho Cả Ngố từ cách ăn nói cho đến cách đi đứng... Nàng sắm đồ thật nhiều cho cả gia đình Cả Ngố để mặc trong ngày cưới của mình, từ ba má anh ta cho đến các anh em, họ hàng... Nàng phải mướn riêng một người của hội chuyên gia về y phục để dạy gia đình đàng trai cách ăn mặc theo lối quý phái. Gia đình ông Ba không quen với lối trang phục tân thời nên rất "chậm tiêu", nhà chuyên gia phải dạy đi dạy lại mới biết sử dụng sơ sơ loại y phục này thôi chứ cũng chưa có rành lắm. Đồng thời, Thúy cũng bảo ông Cao cho gia đình ông Ba một căn nhà khá rộng lớn đầy đủ tiện nghi để chuẩn bị cho ngày đón dâu. Ông Cao tiếc hùi hụi, mặc dù so với gia tài đồ sộ của ông ta thì một căn nhà như thế có thấm vào đâu. Nhưng nghĩ lại, thấy con gái nói đúng thành ra cũng phải đồng ý. Của hồi môn ông Cao chuẩn bị dành cho con gái dĩ nhiên ăn từ đời này sang đời nọ cũng không làm sao hết nổi. Đó là ăn xài một cách vương giả. Hàng xóm nhiều người có vẻ ghen tức, thì thầm nói với nhau rằng:
-Thằng Cả Ngố này thật là tốt số ghê! Khi không lấy được con gái tỷ phú. Không biết nó tu mấy kiếp rồi?
Có người nói:
-Đúng là con chuột được chui vào hũ gạo!
Có người băn khoăn:
-Tôi không biết vì sao con nhỏ đó lại mê thằng này được mới thật là chuyện khó hiểu!
Cũng có người thông cảm:
-Cứ công bình mà nói thì chắc nó phải có cái gì đặc biệt thì con nhỏ đó mới mê chứ!
Và có người cáu quá, chịu không được, văng tục chửi:
-Thằng đó thì có mà... có cái "con cặc"!
Ấy, lời chửi độc địa mang đầy vẻ hậm hực kia tuy rằng tục tiểu nhưng lại đúng với sự thật vô cùng. Đó là lý do chính đã thúc đẩy, đưa đến cuộc hôn nhân này. Nàng Thúy thật sự không tìm thấy một đặc điểm nào nơi Cả Ngố, người chồng sắp cưới của nàng ngoài "con cặc" của anh ta. Đã từ lâu nàng mơ có được một người chồng không cần thiết phải đẹp trai giàu sang hay học giỏi, có bằng cấp cao, mà chỉ cốt sao người trao thân gửi phận cho nàng phải có một con cặc thật bự, thật dài. Ngoài cặc bự và dài, Thúy còn đòi hỏi người chồng tương lai của mình cũng phải là một cao thủ về "bú lồn" nữa. Nghĩa là người đó phải tạo cho nàng một cảm giác thật đặc biệt, phải tạo cho nàng thật nhiều gợi cảm, sướng hơn những lần nàng "phòng không gối chiếc", phải tự nàng thọc tay vào "quần xì" tự dùng ngón tay xoa vào cái hột le và tự dùng bàn tay vuốt từ phía dưới lên trên cụm lông. Đó là niềm tâm sự ấp ủ trong lòng người con gái xinh đẹp, tuổi đời sấp xỉ 30 kia mà không ai thấu hiểu được, mà nàng cũng chẳng biết phải tỏ cùng ai, hay tâm sự được với ai.
Cả Ngố không có gì cả, nhưng lại được cả hai điều chính yếu mà Thúy đòi hỏi. Nghĩa là có cặc vừa bự vừa dài, lại biết bú lồn khá thông thạo nhờ con Năm mà ông Ba bỏ tiền ra nhờ huấn luyện. Vì vậy mà Cả Ngố đã hoàn toàn chiếm được trái tim của người đẹp, một điều mà tất cả những "vương tôn công tử" trước đây thất bại hoàn toàn.
Nhưng Cả Ngố cũng không biết rằng mặc dù mình đã chiếm được tim của người đẹp, đã cưới được nàng, nhưng đời sống hôn nhân sắp tới với nàng chỉ mới sắp bắt đầu, là một thử thách chưa có một người nào phải trải qua, mà chúng ta chỉ có thể tưởng tượng được trong những truyện cổ tích hay khoa học giả tưởng mà thôi...
Ngày cưới. Họ hàng hai bên, đàng trai cũng như đàng gái cùng quan khách ăn uống vui vẻ tưng bừng náo nhiệt từ trưa cho đến đêm mới tàn tiệc. Quà cáp, tiền mừng, thiệp mừng chất thành từng đống như núi, chưa từng nhìn thấy ở bất cứ một đám cưới nào...
Đêm tân hôn. Thúy cùng Cả Ngố đưa nhau về một khách sạn "6 sao". Đêm vui bắt đầu. Sau khi hai người cùng trút bỏ hết tất cả những gì mặc trên người, Cả Ngố lại ngửi thấy một mùi khăm khắm như trước đây đã từng ngửi qua một lần từ "bộ chỉ huy" của Thúy. Cả Ngố nhờ được người huấn luyện cho cách ăn nói, cũng đã tiến bộ nhiều, không còn xưng "con" nữa. Chàng ta nhỏ nhẹ nói với Thúy:
-Mình đi tắm cái đã, em nhé.
Thúy với dáng mệt nhọc:
-Tại sao?
Cả Ngố cũng đã biết sơ về về vấn đề tế nhị phần nào, không dám nói thẳng là vì "bộ chỉ huy" của nàng "thúi quá", mà chỉ vịn cớ:
-Mình tắm chung một cái cho mát mẻ sạch sẽ.
Thúy lắc đầu:
-Tui sạch rồi, không cần tắm.
Cả Ngố nhăn mặt nói:
-Nhưng em cũng biết, anh phải...
-Phải làm sao?
-Phải bú lồn em nên...
Thúy thoáng hiểu, nhưng ngắt lời, lên giọng:
-Anh sợ hôi thúi hả? Không cần biết! Anh đã thương tui thì anh phải chịu được cái mùi đó.
Nói xong, Thúy nằm bành háng ra, nhìn Cả Ngố nói lớn:
-Bú!
Cả Ngố không dám cãi lời, quỳ hai gối, mặt úp vào lồn Thúy, lưỡi bắt đầu liếm qua liếm lại, miệng bú cái mòng liên tiếp không nghỉ. Mấy lần mỏi lưỡi quá, Cả Ngố định dừng lại "xả hơi" một chút thì lại bị Thúy hối lại phải tiếp tục bú. Như lần bị "khảo thí" lúc gặp nhau lần đầu tiên, Cả Ngố phải bú cho đến khi lồn Thúy chảy nước nhờn ra như suối rồi liếm hết cho lồn "khô rang" nàng mới vừa lòng.
Cả Ngố nằm xuống cho lưỡi chàng nghỉ mệt. Thúy cầm cặc anh ta sục lên sục xuống. Cả Ngố thấy cũng đã đã, nhưng nhớ lại hồi được con Năm huấn luyện, nó đã cho chàng ta một cảm giác nào đó rất đặc biệt, "phê" hết cỡ nói. Nhưng Cả Ngố lại không dám nói thẳng điều này với Thúy, mà nhờ nàng làm thế. Chàng ta chỉ tìm cách nói khéo:
-Em à! Có thể làm cho anh sướng một chút được không?
Thúy cầm cặc Cả Ngố khẽ lắc vài cái, nắm kéo tới kéo lui, hết qua bên phải lại qua bên trái như một người đang lái xe sang số, hỏi:
-Là làm cái gì?
Cả Ngố bứt đầu bứt tai lắp ba lắp bắp:
-Là... là...
Thúy bực mình, bóp cặc Cả Ngố nói:
-Là thế nào? Nói mẹ nó ra cho rồi, đừng có úp úp mở mở nữa!
Thu hết can đảm, Cả Ngố mạnh dạn nói:
-Em có thể bú cặc anh một chút được không?
Thúy nghe nói bỗng trợn mắt lên, tay nắm lại, bóp cặc Cả Ngố một cái thật mạnh, nói:
-Không!
Cả Ngố cảm thấy cặc mình như đau thốn lên, nhưng cũng ráng chịu đựng và cố nài nỉ:
-Đi mà! Anh đã bú lồn cho em lâu như vậy không lẽ em không bú cặc được cho anh một chút hay sao?
Thúy ra vẻ mắc cở nói:
-Kỳ quá hà!
Cả Ngố đưa tay rờ lên ngực Thúy xoa xoa một hồi, rồi hai tay bóp hai vú, miệng "kéo dài":
-Đi mà em!
Thúy lạnh lùng nói:
-Tui đã nói không là không! Bây giờ cặc anh cứng ngắc rồi. Mau đút lẹ vô lồn tui đi thôi! Mình bắt đầu đụ được rồi!
Nói xong, Thúy buông cặc Cả Ngố ra, nằm bành háng, giơ hai chân lên. Biết không thể thay đổi ý kiến vợ được, Cả Ngố liền dùng tay khẽ nâng cặc lên đút vào lồn Thúy. Cặc Cả Ngố vừa đút vào, Thúy khẽ kêu lên vài tiếng như cảm thấy hơi đau. Nhưng sau đó nàng nằm yên ngoan ngoãn cho chồng đụ. Cả Ngố hết đút vào rồi lại kéo ra. Cặc của Cả Ngố dài nên đút được thật sâu vào bên trong chạm trúng tử cung khiến cho Thúy sướng "rên mé đìu hiu", nằm rên "hừ hự" liên hồi. Thỉnh thoảng nàng khẽ động đậy, ưỡn mình lên ưỡn mình xuống...
Sau khi đụ xong ba lần, Cả Ngố nằm yên thở dốc, ra chiều mệt mỏi lắm. Thúy hình như có vẻ thương hại chồng nên khẽ cầm "thằng nhỏ" của chàng nâng niu, vuốt ve với vẻ thương mến, nói:
-Bây giờ thế này nghen. Từ nay trở đi, mỗi lần mình đụ nhau, nếu anh muốn được em bú cặc thì phải kể cho em nghe một chuyện cổ tích hay "tân tích" gì về tình cảm thật là hay. Phải như vậy thì em mới nứng lồn được và mới có hứng để bú cặc. Nhưng cũng cần phải nhắc lại là anh luôn luôn phải bú lồn em trước cái đã.
Cả Ngố nghe nói mặc dầu vui lên được một chút nhưng cũng thầm lo ngại vì xưa nay chàng ta chưa bao giờ rành về khoa kể chuyện cả. Nghĩ ngợi một hồi, Cả Ngố bỗng mừng rỡ thầm reo trong lòng khi nhớ ra được một chuyện:
-"Phải rồi! Tại sao mình không nhờ con Năm giúp cho một tay có hơn không. Ngày xưa khi huấn luyện, dạy dỗ cho mình nên người, nó cũng đã kể cho mình nghe nhiều chuyện rồi mà tại mình không nhớ được đó thôi."
Nghĩ vậy, Cả Ngố khẽ nở một nụ cười, nhìn Thúy, vợ mình, rồi đầu gật lia gật lịa như sẵn sàng đón nhận các cuộc thử thách trong trong lai...
Truyện Loạn Luân
Thúy là một "thiên kim tiểu thư", con nhà giàu, học giỏi. Nàng rất có nhan sắc, nhưng phải cái tội quá kiêu ngạo nên thành ra không có chàng nào dám "rớ" vào. Những người hội đủ điều kiện để lọt mắt xanh của Thúy như bác sĩ, kỹ sư, cũng như các công tử quý phái, những người học giỏi; những kẻ đẹp trai như ảnh đế vẫn không người nào chiếm được trái tim của nàng. Người giàu có thì bị chê là "xấu trai"; người có bằng cao thì bị chê là không chút "lãng mạn"; người đẹp trai học giỏi thì lại là "con nhà nghèo"! Thỉnh thoảng cũng có một vài anh bạo dạn làm quen với mục đích muốn tiến xa hơn, nhưng sau khi nhìn thấy rõ tính tình của nàng ta thì chỉ còn biết 'vắt giò lên cổ mà chạy'!
Xuân qua, xuân lại... Xuân đến, xuân đi... Nàng giờ đây đã sấp xỉ gần 30 mà vẫn "phòng không gối chiếc", trong khi bạn bè hầu hết đã "mồ yên mả đẹp" với hạnh phúc gia đình. Thúy càng nghĩ càng buồn cho thân phận. Nhiều lúc nàng ngồi khóc một mình, tự nhủ:
-"Phải chi hồi đó mình đừng kiêu ngạo quá!"
Ba má nàng lúc đó cũng hoảng hốt, chạy ngược chạy xuôi để kiếm chồng cho con gái nhưng vô hiệu, vì nghe nhắc đến tên nàng là ai cũng bị ám ảnh, mau mau "tìm nơi lánh nạn" chứ không dám nghĩ đến chuyện cưới nàng, vì không ai muốn bị khi dễ nữa. Thúy vẫn tiếp tục "chổng mông" mà gào hàng ngày, thầm trách "bề trên" sao nỡ phũ phàng không chịu ban bố cho nàng một tí... tình...
Ba má của Thúy bèn nghĩ ra một cách. Hai người liền viết một bảng "kén rể" treo ngay trước cổng nhà. Phía dưới bảng kén rể là một tờ "thông cáo" nói rõ điều lệ kén rể, nghĩa là nhà nào có con trai "hội đủ điều kiện" thì cha mẹ cứ việc đem tới nơi để hai đàng nói chuyện, bàn thảo.
Một ngày kia, gia đình ông Ba trong nghe được tin gia đình Thúy muốn "cưới chồng" cho con gái thì gọi đứa con trai là thằng Cả Ngố ra bảo:
-Cả Ngố! Mày đã đến tuổi "cập kê" rồi. Đây là lúc cần phải tìm cho mày một nơi xứng đáng để gửi gấm.
Gia đình ông Ba thuộc giới "bần cố nông", nghèo rớt mồng tơi. Ông Ba làm nghề "thợ đụng" để nuôi gia đình. "Thợ đụng" đây có nghĩa là "đụng đâu làm đó", không bao giờ chê bất cứ một việc gì. Cả Ngố vẫn thường theo cha giúp việc. Anh ta không biết chữ, nói năng thì vụng về, không biết suy nghĩ là gì cả. Chỉ vì to người tốt tướng thành ra mới được ông Ba cho đi giúp việc lặt vặt.
Chẳng qua là có người trong xóm vì đã một lần đi hỏi cô Thúy kia làm vợ cho con trai mà không xong nên đâm ra hận, muốn "chơi" gia đình giàu có kia một phen cho bõ ghét nên mới tìm đủ lời ngon ngọt dụ dỗ gia đình ông Ba, nói rằng gia đình Thúy rất "ái mộ" gia đình ông ta, muốn gả con gái cho Cả Ngố, con trai ông. Là người chất phác, ông Ba nghe nói là tin ngay, chẳng chút nghi ngờ. Ông ta thầm nghĩ nếu con trai mình được làm rể gia đình kia thì thật là "vạn phúc", không chừng gia đình ông ta sẽ được nhờ, biết đâu sẽ "giàu ba họ"...
Hôm ấy, khi nghe ông Ba bảo tìm một nơi xứng đáng để gửi gấm chàng ta, Cả Ngố không hiểu gì cả hỏi:
-Thế nào là nơi xứng đáng hả ba? Còn gửi gấm là gì?
Ông Ba lắc đầu, mắng:
-Mày thật ngu quá đi thôi! Đã 30 tuổi đầu rồi mà chẳng khôn ra một tí nào cho cha mẹ được nhờ cả. Ý tao nói là sẽ tìm cho mày một người vợ để có một gia đình vững chắc, để mày trao thân gửi phận!Game Mobile
Cả ngố lại trố mắt hỏi:
-Trao thân gửi phận là gì hả ba?
Ông Ba chỉ còn biết thở dài nói:
-Thật tao hết biết phải nói gì rồi!
Thấy ông Ba chán nản, Cả Ngố lo sợ hỏi:
-Mà ba nè! Lấy vợ có gì sướng không mà sao đàn ông ai cũng ham vậy?
Ông Ba lại một phen điên đầu vì thằng Cả Ngố. Nhưng ông chợt nghĩ ra được một kế, liền nói với Cả Ngố:
-Miễn là mày chịu nghe lời ba mà lấy vợ thì ba sẽ tìm người dạy cho mày biết cưới vợ sướng tới cỡ nào.
Cả Ngố vẫn không hiểu, nhưng gật đầu đáp:
-Nếu ba đã muốn con cưới vợ thì đời nào con dám cãi.
-Tốt!
Ông Ba vào trong nhà "đập heo", lấy ra tất cả những đồng tiền để dành được, đồng thời còn phải bán thêm một ít đồ quý trong nhà mới có được một số tiền tương đối kha khá. Ông bèn tìm đến một cái "động", tìm một ả giang hồ thương lượng:
-Tui có ít tiền tặng cô đây. Cô làm ơn dậy cho thằng con trai tui cách làm cho vợ nó sướng sau này, cũng như làm cho nó "đã" một "tăng" để nó chịu lấy vợ dùm tui. Ơn của cô tui nguyện ngàn năm "bỏ túi"... í quên, bỏ vào trong quần..., chết cha quên nữa... bỏ trong đáy lồn..., thấy con đĩ mẹ..., cứ quên hoài..., bỏ trong đáy lòng.
Con Năm, tức ả giang hồ cười híp cả mắt, vui vẻ nói:
-Được! Bác cứ đem anh ấy lại đây. Cháu bảo đảm với bác qua một khóa huấn luyện, "ảnh" sẽ trở thành người chồng lý tưởng, vợ ảnh không thích không ăn tiền.
Ông Năm mừng quá, cám ơn con Năm rối rít. Sau đó, cứ chiều chiều, ông Ba lại gửi Cả Ngố đến cô Năm học nghề. Mỗi lần ở "lớp" về nhà, Cả Ngố trông vui vẻ yêu đời hết cỡ nói. Ông Ba thấy vậy mừng thầm trong lòng. Số tiền lương làm được hàng ngày dù không được bao nhiêu, ông Ba cũng trích ra chút đỉnh để man đến tặng cho con Năm để ả vui lòng, tiếp tục "dạy" con trai mình đến nơi đến chốn. Vài tháng sau, một hôm Cả Ngố hí hửng ra khoe với ông Ba rằng:
-Ba nè! Con Năm nó nói bây giờ con đủ sức lấy vợ rồi.
Ông Ba nghe nói mừng lắm, nhưng vẫn hỏi:
-Thế nào là đủ sức lấy vợ?
Cả Ngố đáp:Truyện người lớn
-Con Năm nó bảo con có cặc bự và dài, lại đụ dai...
Ông Ba cau mặt, phất tay ngắt lời, mắng:
-Ây! Ăn nói kiểu mày thì làm sao mà có vợ được! Phải khiêm nhường, ít nói. Mày phải biết "hành động hơn lời nói" rất nhiều nghe chưa?
Cả Ngố cúi đầu lắng nghe lời dạy bảo của bậc sinh thành. Ông Ba tiếp tục "giảng luân lý" cho cậu con một hồi rồi nói:
-Ngày mai tao dẫn mày đi hỏi vợ.
Mắt Cả Ngố sáng lên:
-Ai vậy ba?
-Con Thúy, con ông Cao, là tỷ phú ở xóm mình.
Hôm sau, ông Ba lấy quần thung mới nhất của mình mặc vào. Nhờ tài ngoại giao giỏi, ông mượn được thêm một chiếc áo vét và một đôi dép cao su mới mang vào. Ông ta đứng soi gương, gật gù nói với vợ:
-Đẹp trai thật! Sang trọng thật! Má nó thấy tui "phông" không? Còn bảnh hơn hồi mới lấy má nó nhiều phải không? Coi chừng gia đình bên kia tưởng lầm là tui đi hỏi vợ cho chính tui chứ không phải hỏi vợ cho con trai.
Bà Ba bĩu môi "xì" một tiếng, nói:
-Thôi đi cha già mắc dịch! Già rồi mà hổng nên nết!
Ông Ba cười ha hả rồi chỉ huy phái đoàn lên đường. Khi đoàn người tới một ngôi biệt thực nguy nga lộng lẫy, người gác cổng mở cửa nhìn ông Ba từ đầu đến chân rồi hỏi:
-Có phải chú mày là người nhà của ông Ba, có hẹn trước với chủ tao tới đây nói chuyện dạm vợ cho con đó không?
Ông Ba nghe nói nổi trận lôi đình quát:
-Đồ cái thứ người làm gì mà ăn nói mất dạy như vậy hả? Mày có biết tao là "ông Ba" đây không? Mau vào thưa với chủ mày ra đây đón rước.
Người gác cổng mặt mày cau có nhìn ông Ba thêm một lần nữa từ đầu đến chân rồi mới chịu vào trong. Một lát sau, một người mặc còm-lê hết sức sang trọng, dẫn theo nhiều người theo sau đi ra. Ai nấy đều nhìn ông Ba như có cảm tưởng ông ta là người hành tinh mới xuống thăm địa cầu. Thay vì mời ông Ba và phái đoàn vào trong, người đàn ông mặc còm-lê ngạo nghễ cất tiếng hỏi:
-Tui là Cao, cha của Thúy. Có phải ông là ông Ba đó không?
Ông Ba chắp hai tay khúm núm:
-Dạ... dạ... tui đó..., thưa quan lớn...
Ông Cao lại nói:
-Con Thúy nhà tui nó khó tính lắm. Nó không thích ồn ào. Nó chỉ muốn gặp, xem mặt người con trai nào định hỏi nó mà thôi. Vậy con trai ông đâu, mau theo tui vào trong cho nó gặp. Sau đó, nó có bằng lòng hay không thì tụi tui sẽ cho ông biết sau.
Ông Ba liền gọi Cả Ngố ra giới thiệu:
-Dạ quan lớn! Đây là thằng Cả Ngố, con trai tui nè. Coi nó có xứng đôi vừa lứa với cô Thúy của quan lớn không?
Nhìn Cả Ngố trong lớp áo sơ-mi, với nút trên cài lỗ dưới, mặc cái quần đùi màu cứt ngựa rộng thùng thình, ông Cao bĩu môi nói:
-Cái đó thì tui không biết...
Vừa lúc đó, anh gác dang chạy ra nói lớn:
-Thưa ông, cô Thúy nói ông cho cậu con trai vào cho "cổ" gặp đặng mà "làm sớm nghỉ sớm".
Ông Cao nghe nói lại nhăn mặt. Thật tình ông ta đang định đuổi hết cả đám người này về chứ chẳng thèm tiếp bất cứ người nào. Nhưng ngặt nỗi con gái ông ta đã muốn như vậy thì khó mà trái lời nó được. Ông ta vốn cưng con gái như cưng trứng, nuông chiều từ nhỏ, không bao giờ dám trái ý.
Nghĩ vậy, ông ta "hừ" một tiếng, nhưng lại nghĩ:
-"Cũng được! Cứ để nó coi mặt cho mà vỡ mộng, mình khỏi phải mang tiếng khắt khe với con."
Nghĩ vậy, ông Cao liền đưa ngón tay giữa ngoắc Cả Ngố, miệng nói:
-Cậu mau đi theo tôi. Chỉ một mình cậu thôi.
Thế là Cả Ngố hiên ngang bước tới đi theo ông Cao, mà cậu ta tin là "ông già vợ" tương lai của mình. Cả Ngố cúi gập người, lễ phép thưa, nói với giọng nghẹt mũi:
-Con xin nghiêng cẳng..., í quên..., nghiêng mình... kính chào nhạc sĩ... í quên, nhạc rốc (Rock)... ơ... ơ... nhạc... nhạc...
Đã bực mình, ông Cao lại càng thêm cáu kỉnh, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh nói cho ra vẻ là dân "có học thức":
-Tui đâu có phải là nhạc phụ của cậu đâu. Chừng nào con gái tui ưng cậu thì lúc đó hẵng gọi vậy.
Cả Ngố lễ phép hỏi:
-Vậy thì chừng nào "tiểu thơ" chịu ưng con, thưa đậu phụ, ủa... nhạc phụ?
Ông Cao chịu hết nổi lớn tiếng quát:
-Tui đã nói tui không phải là nhạc phụ của cậu. Mong cậu ăn nói cho đàng hoàng một chút!
Cả Ngố nghe nạt thì sợ hãi nói:
-Dạ... dạ... bác đừng giận, con lúc nào cũng ăn uống đàng hoàng... ơ... ăn nói đàng hoàng mà...
Ông Cao lắc đầu như hết ý kiến. Ông thấy cách hay nhất là nên im lặng mà thôi chứ không nên nói thêm điều gì nữa cả. Hai người sắp sửa bước vào phòng thì một chị ở bước ra nói:
-Thưa ông, cô Thúy cho mời anh ấy dzô.
Ông Cao nhìn Cả Ngố nói bằng một giọng khinh khi:
-Đó! Bây giờ cậu nói sao cho vừa lòng con gái tui thì nói. Nó có chịu lấy cậu hay không là quyền của nó chứ tui hổng ép. Người ta nói "ép dầu ép mỡ, nai nỡ ép duyên". Tui hổng biết gì hết nữa à nghen.
Nói xong, ông Cao bước thẳng ra vườn lan gần đó ngắm những chậu bông, chậu kiểng đắt tiền. Cả Ngố đi theo chị người làm vào trong. Cửa mở, một nàng thiếu nữ ăn mặc hết sức sang trọng, với thân hình bốc lửa. Người đó chính là Thúy, con gái của ông Cao. Nhìn thấy Cả Ngố, nàng quay qua hỏi chị người làm:
-Chị Sáu! Chị có đem lộn người tới đây không?
Chị Sáu, tức người làm đáp:
-Hông đâu cô Hai! Đây là con trai ông Ba tên Cả Ngố.
Thúy khẽ lắc đầu nói:
-Thôi được rồi. Chị mau ra ngoài kia để tui phỏng vấn anh ta một chút.
-Dạ, cô Hai!
Chị Sáu ra ngoài rồi, Thúy nhìn Cả Ngố từ đầu đến chân, hất hàm hỏi:
-Anh có bằng cấp gì hả?
Cả Ngố ngơ ngác hỏi:
-Bằng cấp là gì hả cô?
Thúy lắc đầu nói:
-Tui hỏi anh học tới lớp mấy rồi. Anh có tới trường hông?
Cả Ngố lắc đầu:
-Dạ thưa cô, "con" chưa bao giờ được tới trường hết.
Thúy vừa bực vừa tức cười với lối xưng hô của Cả Ngố. Nàng lại hỏi tiếp:
-Vậy thì anh làm nghề gì?
Cả Ngố nhanh nhẩu đáp:
-Dạ ba con làm "thợ đụng", con đi theo phụ. Nói cho "dzăng chương" (văn chương) nghĩa là "thợ đụng phụ".
Thúy lại một phen tức cười hỏi tiếp:
-Thế nào là "thợ đụng"? Tui không hiểu gì cả!
Cả Ngố bèn cắt nghĩa:
-Dạ thưa cô, "thợ đụng" có nghĩa là đụng đâu làm đó.
Thúy lại nín cười, hỏi tiếp:
-Lương anh làm được bao nhiêu? Nhà có giàu không?
Cả Ngố tình thật nói:
-Thưa cô Hai, con làm hổng được bao nhiêu đâu. Nhà con nghèo chứ đâu có giàu.
Thúy cười nhạt rồi bỗng nghiêm nét mặt lại hỏi:
-Nghe nói anh có ý định cưới tôi về làm vợ phải không?
Cả Ngố tủm tỉm cười e lẹ nói:
-Dạ, con không dám. Ba con nói cô là người xứng đáng cho con được "trao thân gởi phận".
Thúy đứng chống nạnh hỏi:
-Vậy thì anh nói cho tui biết. Anh không bằng cấp, không có nghề nghiệp vững chắc, nhà thì nghèo. Vậy thì anh có cái gì để cho tui phải lấy anh về làm chồng?
Cả Ngố đứng gãi đầu một hồi, bỗng "à" lên một tiếng, đáp:
-Dạ, "con" có cái này nè cô Hai.
Vừa nói xong, Cả Ngố đưa hai tay tuột cái quần đùi màu cứt ngựa rộng thùng thình xuống. Thúy hoảng hồn đưa tay lên bịt mắt lại, la lớn:
-Ê! Anh làm cái gì vậy? Xí, đồ nham nhở!
Tuy mắng Cả Ngố, tuy đưa bàn tay lên che mặt, nhưng Thúy vẫn nhìn được qua kẽ hở giữa các ngón tay. Một "cục gân" to bằng cổ tay dài lòng thòng lắc qua lắc lại. Thúy bỗng cười lên thành tiếng nghe "hí hí". Rồi đột nhiên, nàng bỏ tay đang che mặt xuống bước tới gần Cả Ngố nói:
-Anh đứng im cho tui khám.
Cả Ngố nghe lời đứng im không dám cựa quậy, với quần đùi tụt xuống đầu gối. Thúy bước tới cầm "cục thịt" dài và tròn nâng lên rờ một hồi, vuốt lên vuốt xuống, vọc tới vọc lui. Thật là một "phép lạ", cục thịt đang mềm mại lòng thòng bỗng trở nên cứng ngắc ngổng lên như một cây mã trắc.
Thúy gật đầu nói:
-Được! Được! Khá lắm!
Nhìn Cả Ngố, Thúy nói:
-Anh đã đậu được bài thi thứ nhứt.
Cả Ngố nghe nói mừng rỡ, hỏi:
-Vậy là cô cho "con" được trao thân gửi phận phải không cô?
Thúy dùng ngón tay búng một cái ngay đầu cặc của Cả Ngố khiến anh ta đau quá kêu "ui da", rồi nghiêm mặt nói:
-Chưa đâu! Còn bài thi thứ hai nữa.
-Là gì cô?
Thúy chẳng nói chẳng rằng, từ từ đưa tay vào bên trong hai bên hông váy khẽ kéo xuống một cái. Tay cầm cái quần xì quăng lên ghế sa-lông dài, Thúy ngồi xuống ghế đưa tay ngoắc Cả Ngố:
-Lại đây!
Cả Ngố hỏi:
-Con kéo quần lên được chưa cô?
Thúy có vẻ khó chịu, nhằn:
-Kéo lên làm gì! Cởi mẹ nó ra cho xong!
Cả Ngố không dám trái lệnh, liền tụt mạnh xuống một cái rồi đi tới trước mặt Thúy đứng. Thúy nói như ra lệnh:
-Quỳ xuống!
Cả Ngố lại làm theo lệnh, quỳ thẳng hai gối xuống đất. Thúy bỗng vén váy lên nói:
-Bài thi thứ hai bắt đầu.
Váy của Thúy vừa vén lên, Cả Ngố trông thấy một cục lông đen dày đặc, phía giữa là cái mòng màu hồng hồng. Dưới cái mòng là một cái lỗ màu đỏ chét. Cả Ngố đưa tay khẽ vuốt chùm lông đen, miệng hỏi:
-Chắc cô không bao giờ cạo hết phải không cô?
Bỗng nhiên Thúy đưa tay đánh một cái lên tay Cả Ngố nghe cái "chát" một tiếng, lớn tiếng quát:
-Cái tay!
Cả Ngố xuýt xoa rụt tay về, không dám rờ nữa, ngơ ngác hỏi:
-Con phải làm gì đây, cô Hai?
Thúy có vẻ khó chịu về câu hỏi này. Nàng đưa ngón tay chỉ vào "bộ chỉ huy" củ mình mà ra lệnh:
-Còn làm gì nữa? Liếm! Bú!
Cả Ngố ngoan ngoãn chúc đầu vào chỗ Thúy chỉ. Một mùi khăm khắm đột nhiên bốc lên nồng nặc. Cả Ngố cảm thấy hết sức khó chịu nhưng vẫn phải lè lưỡi ra liếm vào cái khe đỏ chét. Liếm cái khe một hồi, lưỡi của Cả Ngố lại đưa lên liếm vào cáo mòng, cọ qua cọ lại. Thúy "đã" quá, rên lên:
-Liếm lẹ hơn chút nữa!
Nghe Thúy hối thúc, Cả Ngố như lính ra trận ngửi thấy mùi thuốc súng. Lưỡi của chàng ta đưa qua đưa lại, đưa lên đưa xuống, liếm theo nhịp điệu của tiếng rên người ra lệnh. Gần nửa tiếng trôi qua. Rồi từng loạt nước nhờn từ bên trong cái lỗ đỏ chét nhiễu ra. Cả Ngố nghe rờn rợn, cảm thấy ghê tởm nên lưỡng lự, ngừng lại, thôi không liếm nữa. Hai tay Thúy đặt đằng sau ót Cả Ngố ấn mạnh một cái xuống, nói:
-Liếm cho sạch, cho khô!
Cả Ngố đành phải le lưỡi ra liếm hết nước nhờn trên "lồn cô Hai" mà nuốt vào cổ chứ không dám cãi lời. Khi nếm phải vị nhơm nhớp, Cả Ngố nghĩ mà rùng mình nhưng cũng phải gắng gượng mà nuốt vào chứ không dám nhổ ra. Đến khi lồn Thúy đã ra hết nước nhờn và được lưỡi của Cả Ngố "lau sạch", nàng ta mới cảm thấy tạm thỏa mãn. Cả Ngố thở hổn hển nói:
-Lạy cô! Cho con nghỉ một chút không thì luỡi con chắc gẫy nát quá!
Thúy cười lên mấy tiếng ha hả, nói:
-Nói xạo quá đi! Cái lưỡi làm sao mà gẫy được? Bú lồn tiếp.
Cả Ngố không còn cách nào hơn phải chúc đầu mà tiếp tục bú lồn Thúy...
*
* *
Tin giật gân làm cả xóm phải chưng hửng. Nàng Thúy, con ông tỷ phú Cao, một thời ai cũng tưởng may ra chỉ có hoàng đế mới đủ tư cách cưới nàng, đã nhận lời lấy Cả Ngố con ông Cao, một chàng trai quê mùa thất học, mù chữ, chẳng có nghề ngỗng gì cả. Ông Cao thật ra chẳng chút hài lòng về cuộc hôn nhân này nhưng sau cùng phải chịu theo lời con gái vì quen chiều nàng từ nhỏ nên không còn cách nào có thể ra oai "làm cha" được nữa. Ông ta chỉ còn đường cắn răng mà làm theo ý con gái mà thôi.* *
Vì muốn cho gia đình mình nở mày nở mặt một chút, Thúy mướn một giáo sư đặc biệt huấn luyện, dạy cho Cả Ngố từ cách ăn nói cho đến cách đi đứng... Nàng sắm đồ thật nhiều cho cả gia đình Cả Ngố để mặc trong ngày cưới của mình, từ ba má anh ta cho đến các anh em, họ hàng... Nàng phải mướn riêng một người của hội chuyên gia về y phục để dạy gia đình đàng trai cách ăn mặc theo lối quý phái. Gia đình ông Ba không quen với lối trang phục tân thời nên rất "chậm tiêu", nhà chuyên gia phải dạy đi dạy lại mới biết sử dụng sơ sơ loại y phục này thôi chứ cũng chưa có rành lắm. Đồng thời, Thúy cũng bảo ông Cao cho gia đình ông Ba một căn nhà khá rộng lớn đầy đủ tiện nghi để chuẩn bị cho ngày đón dâu. Ông Cao tiếc hùi hụi, mặc dù so với gia tài đồ sộ của ông ta thì một căn nhà như thế có thấm vào đâu. Nhưng nghĩ lại, thấy con gái nói đúng thành ra cũng phải đồng ý. Của hồi môn ông Cao chuẩn bị dành cho con gái dĩ nhiên ăn từ đời này sang đời nọ cũng không làm sao hết nổi. Đó là ăn xài một cách vương giả. Hàng xóm nhiều người có vẻ ghen tức, thì thầm nói với nhau rằng:
-Thằng Cả Ngố này thật là tốt số ghê! Khi không lấy được con gái tỷ phú. Không biết nó tu mấy kiếp rồi?
Có người nói:
-Đúng là con chuột được chui vào hũ gạo!
Có người băn khoăn:
-Tôi không biết vì sao con nhỏ đó lại mê thằng này được mới thật là chuyện khó hiểu!
Cũng có người thông cảm:
-Cứ công bình mà nói thì chắc nó phải có cái gì đặc biệt thì con nhỏ đó mới mê chứ!
Và có người cáu quá, chịu không được, văng tục chửi:
-Thằng đó thì có mà... có cái "con cặc"!
Ấy, lời chửi độc địa mang đầy vẻ hậm hực kia tuy rằng tục tiểu nhưng lại đúng với sự thật vô cùng. Đó là lý do chính đã thúc đẩy, đưa đến cuộc hôn nhân này. Nàng Thúy thật sự không tìm thấy một đặc điểm nào nơi Cả Ngố, người chồng sắp cưới của nàng ngoài "con cặc" của anh ta. Đã từ lâu nàng mơ có được một người chồng không cần thiết phải đẹp trai giàu sang hay học giỏi, có bằng cấp cao, mà chỉ cốt sao người trao thân gửi phận cho nàng phải có một con cặc thật bự, thật dài. Ngoài cặc bự và dài, Thúy còn đòi hỏi người chồng tương lai của mình cũng phải là một cao thủ về "bú lồn" nữa. Nghĩa là người đó phải tạo cho nàng một cảm giác thật đặc biệt, phải tạo cho nàng thật nhiều gợi cảm, sướng hơn những lần nàng "phòng không gối chiếc", phải tự nàng thọc tay vào "quần xì" tự dùng ngón tay xoa vào cái hột le và tự dùng bàn tay vuốt từ phía dưới lên trên cụm lông. Đó là niềm tâm sự ấp ủ trong lòng người con gái xinh đẹp, tuổi đời sấp xỉ 30 kia mà không ai thấu hiểu được, mà nàng cũng chẳng biết phải tỏ cùng ai, hay tâm sự được với ai.
Cả Ngố không có gì cả, nhưng lại được cả hai điều chính yếu mà Thúy đòi hỏi. Nghĩa là có cặc vừa bự vừa dài, lại biết bú lồn khá thông thạo nhờ con Năm mà ông Ba bỏ tiền ra nhờ huấn luyện. Vì vậy mà Cả Ngố đã hoàn toàn chiếm được trái tim của người đẹp, một điều mà tất cả những "vương tôn công tử" trước đây thất bại hoàn toàn.
Nhưng Cả Ngố cũng không biết rằng mặc dù mình đã chiếm được tim của người đẹp, đã cưới được nàng, nhưng đời sống hôn nhân sắp tới với nàng chỉ mới sắp bắt đầu, là một thử thách chưa có một người nào phải trải qua, mà chúng ta chỉ có thể tưởng tượng được trong những truyện cổ tích hay khoa học giả tưởng mà thôi...
Ngày cưới. Họ hàng hai bên, đàng trai cũng như đàng gái cùng quan khách ăn uống vui vẻ tưng bừng náo nhiệt từ trưa cho đến đêm mới tàn tiệc. Quà cáp, tiền mừng, thiệp mừng chất thành từng đống như núi, chưa từng nhìn thấy ở bất cứ một đám cưới nào...
Đêm tân hôn. Thúy cùng Cả Ngố đưa nhau về một khách sạn "6 sao". Đêm vui bắt đầu. Sau khi hai người cùng trút bỏ hết tất cả những gì mặc trên người, Cả Ngố lại ngửi thấy một mùi khăm khắm như trước đây đã từng ngửi qua một lần từ "bộ chỉ huy" của Thúy. Cả Ngố nhờ được người huấn luyện cho cách ăn nói, cũng đã tiến bộ nhiều, không còn xưng "con" nữa. Chàng ta nhỏ nhẹ nói với Thúy:
-Mình đi tắm cái đã, em nhé.
Thúy với dáng mệt nhọc:
-Tại sao?
Cả Ngố cũng đã biết sơ về về vấn đề tế nhị phần nào, không dám nói thẳng là vì "bộ chỉ huy" của nàng "thúi quá", mà chỉ vịn cớ:
-Mình tắm chung một cái cho mát mẻ sạch sẽ.
Thúy lắc đầu:
-Tui sạch rồi, không cần tắm.
Cả Ngố nhăn mặt nói:
-Nhưng em cũng biết, anh phải...
-Phải làm sao?
-Phải bú lồn em nên...
Thúy thoáng hiểu, nhưng ngắt lời, lên giọng:
-Anh sợ hôi thúi hả? Không cần biết! Anh đã thương tui thì anh phải chịu được cái mùi đó.
Nói xong, Thúy nằm bành háng ra, nhìn Cả Ngố nói lớn:
-Bú!
Cả Ngố không dám cãi lời, quỳ hai gối, mặt úp vào lồn Thúy, lưỡi bắt đầu liếm qua liếm lại, miệng bú cái mòng liên tiếp không nghỉ. Mấy lần mỏi lưỡi quá, Cả Ngố định dừng lại "xả hơi" một chút thì lại bị Thúy hối lại phải tiếp tục bú. Như lần bị "khảo thí" lúc gặp nhau lần đầu tiên, Cả Ngố phải bú cho đến khi lồn Thúy chảy nước nhờn ra như suối rồi liếm hết cho lồn "khô rang" nàng mới vừa lòng.
Cả Ngố nằm xuống cho lưỡi chàng nghỉ mệt. Thúy cầm cặc anh ta sục lên sục xuống. Cả Ngố thấy cũng đã đã, nhưng nhớ lại hồi được con Năm huấn luyện, nó đã cho chàng ta một cảm giác nào đó rất đặc biệt, "phê" hết cỡ nói. Nhưng Cả Ngố lại không dám nói thẳng điều này với Thúy, mà nhờ nàng làm thế. Chàng ta chỉ tìm cách nói khéo:
-Em à! Có thể làm cho anh sướng một chút được không?
Thúy cầm cặc Cả Ngố khẽ lắc vài cái, nắm kéo tới kéo lui, hết qua bên phải lại qua bên trái như một người đang lái xe sang số, hỏi:
-Là làm cái gì?
Cả Ngố bứt đầu bứt tai lắp ba lắp bắp:
-Là... là...
Thúy bực mình, bóp cặc Cả Ngố nói:
-Là thế nào? Nói mẹ nó ra cho rồi, đừng có úp úp mở mở nữa!
Thu hết can đảm, Cả Ngố mạnh dạn nói:
-Em có thể bú cặc anh một chút được không?
Thúy nghe nói bỗng trợn mắt lên, tay nắm lại, bóp cặc Cả Ngố một cái thật mạnh, nói:
-Không!
Cả Ngố cảm thấy cặc mình như đau thốn lên, nhưng cũng ráng chịu đựng và cố nài nỉ:
-Đi mà! Anh đã bú lồn cho em lâu như vậy không lẽ em không bú cặc được cho anh một chút hay sao?
Thúy ra vẻ mắc cở nói:
-Kỳ quá hà!
Cả Ngố đưa tay rờ lên ngực Thúy xoa xoa một hồi, rồi hai tay bóp hai vú, miệng "kéo dài":
-Đi mà em!
Thúy lạnh lùng nói:
-Tui đã nói không là không! Bây giờ cặc anh cứng ngắc rồi. Mau đút lẹ vô lồn tui đi thôi! Mình bắt đầu đụ được rồi!
Nói xong, Thúy buông cặc Cả Ngố ra, nằm bành háng, giơ hai chân lên. Biết không thể thay đổi ý kiến vợ được, Cả Ngố liền dùng tay khẽ nâng cặc lên đút vào lồn Thúy. Cặc Cả Ngố vừa đút vào, Thúy khẽ kêu lên vài tiếng như cảm thấy hơi đau. Nhưng sau đó nàng nằm yên ngoan ngoãn cho chồng đụ. Cả Ngố hết đút vào rồi lại kéo ra. Cặc của Cả Ngố dài nên đút được thật sâu vào bên trong chạm trúng tử cung khiến cho Thúy sướng "rên mé đìu hiu", nằm rên "hừ hự" liên hồi. Thỉnh thoảng nàng khẽ động đậy, ưỡn mình lên ưỡn mình xuống...
Sau khi đụ xong ba lần, Cả Ngố nằm yên thở dốc, ra chiều mệt mỏi lắm. Thúy hình như có vẻ thương hại chồng nên khẽ cầm "thằng nhỏ" của chàng nâng niu, vuốt ve với vẻ thương mến, nói:
-Bây giờ thế này nghen. Từ nay trở đi, mỗi lần mình đụ nhau, nếu anh muốn được em bú cặc thì phải kể cho em nghe một chuyện cổ tích hay "tân tích" gì về tình cảm thật là hay. Phải như vậy thì em mới nứng lồn được và mới có hứng để bú cặc. Nhưng cũng cần phải nhắc lại là anh luôn luôn phải bú lồn em trước cái đã.
Cả Ngố nghe nói mặc dầu vui lên được một chút nhưng cũng thầm lo ngại vì xưa nay chàng ta chưa bao giờ rành về khoa kể chuyện cả. Nghĩ ngợi một hồi, Cả Ngố bỗng mừng rỡ thầm reo trong lòng khi nhớ ra được một chuyện:
-"Phải rồi! Tại sao mình không nhờ con Năm giúp cho một tay có hơn không. Ngày xưa khi huấn luyện, dạy dỗ cho mình nên người, nó cũng đã kể cho mình nghe nhiều chuyện rồi mà tại mình không nhớ được đó thôi."
Nghĩ vậy, Cả Ngố khẽ nở một nụ cười, nhìn Thúy, vợ mình, rồi đầu gật lia gật lịa như sẵn sàng đón nhận các cuộc thử thách trong trong lai...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)